Thứ tư, ngày 08 tháng tư năm 2009

Nhớ…

Tuổi học trò đã lùi xa vào quá khứ. Sao những kỷ niệm ngọt ngào đôi chút xót xa vẫn còn hoài như gần lắm, mới đây thôi. Chỉ là thời gian ngắn của năm cuối đời học trò vẫn đủ để đôi lúc bâng khuâng nhớ về. Như đêm nay trăng sáng, bất chợt dậy lên một niềm nhớ.

Cơn mưa mùa hạ năm ấy đã đưa mình đến gần nhau. Ánh mắt em trĩu buồn nhìn những hạt mưa qua. Ta vu vơ tiếng ghita bập bùng trong căn gác vắng. Rồi ta đến gần nhau chia sẻ nỗi niềm. Lời chuyện trò chân thành sưởi ấm lòng em đang lạnh vì nỗi lo dang dở việc học hành. Bấy nhiêu thôi cũng đủ khởi đầu cho chuyện tình hoa mộng thời học trò.

Nhớ những cơn mưa qua trên đường đi học, hai đứa chụm đầu bước dưới mưa. Đôi trái tim yêu còn quá dại khờ để nói lên điều muốn nói. Chỉ tiếng cười khúc khích và cái nắm tay lặng lẽ trao nhau. Nhớ những tối bài vở xong hai đứa thong dong trên đường làng ngập ánh trăng thanh, kể nhau nghe vài câu chuyện vu vơ cũng đủ ấm lòng.

Và nhớ, lúc chia tay về với cuộc mưu sinh bóng em mờ dần sau làn mưa cao nguyên. Ta nghe lòng mình lạnh hơn cơn mưa ngoài trời. Từ đó mình bị cuốn đi trong dòng đời muôn ngả chỉ gặp nhau trong ký ức đẹp của thời học trò trắng trong đến nao lòng.

Hai mươi năm sau mình gặp lại nhau tình cờ như lần đầu vụng về đến với nhau. Khác chăng em đã là mẹ của hai con, ta vẫn là kẻ bộ hành đơn độc trên đường đời bon chen tranh cạnh. Gặp lại nhau nghe kỷ niệm kêu gào nhắc nhớ một thời hoa mộng. Cả em và ta đều hiểu rằng đó chỉ là kỷ niệm. Mà kỷ niệm dẫu có đẹp đến vô cùng thì cũng là những gì thuộc về quá khứ. Hiện chồng xếp lên đó bao nỗi lo cơm áo, gia đình, và ta còn bao mơ ước chưa thành. Nỗi nhớ dù lớn vẫn là ký ức, em và ta còn bao lo toan. Dù biết thế nhưng vẫn không thể chôn đi niềm nhớ như đêm nay dưới trăng ta nhớ…

Nhớ kỷ niệm để nhắc mình đã từng có một kỷ niệm đẹp. Nhớ những cơn mưa, nhớ ánh trăng quê, nhớ tiếng ghita ngây ngô thuở nào và nhớ cái nắm tay trắng ngần hồn nhiên… Để nhớ rằng ta có một người bạn thân hơn bạn thân luôn quan tâm đến vui buồn thành bại của ta trên đường đời. Nhớ để nhớ và để sống trách nhiệm hơn với mình và với đời. Phải không em?

LÊ QUANG THỌ (Đắc Lắc)

Thứ hai, ngày 15 tháng chín năm 2008

Chỉ là giấc mơ...

Có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh phải hốt hoảng và giật mình. Nhưng cũng có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh chỉ muốn quay trở lại giấc mơ ấy mãi mãi. Đó là giấc mơ có em ở bên anh.

Tự nhiên anh cảm thấy tức giận với tiếng chuông điện thoại - tiếng chuông mà anh coi là sự khởi đầu tốt đẹp của một ngày mới - từ lâu đã thân thuộc với anh. Nhưng hôm nay lại khác, cũng là tiếng chuông ấy nhưng nó mang lại cho anh cảm giác tiếc nuối của một tình yêu. Anh ước giá như không có tiếng chuông ấy thì anh có thể ở bên em nhiều hơn.

Anh và em quen nhau thật tình cờ: anh nhường em ghế ngồi trên xe buýt và những câu hỏi làm quen giao tiếp thông thường. Chính vì nét dịu dàng, sự nhỏ nhẹ trong những câu trả lời của em khiến anh nhớ mãi. Vì thế anh quyết tâm tìm hiểu về em. Những ngày sau anh cố tìm kiếm em trên chuyến xe đó nhưng chỉ nhận được sự thất vọng vì không thấy em.

Phải gần một tuần sau, khi anh không định tìm kiếm nữa thì em lại xuất hiện. Em đến bên anh và bắt đầu câu chuyện trước. Thế là anh có cơ hội, có nickname của em. Rồi chúng ta bắt đầu hẹn hò ngoài thời gian gặp nhau trên xe buýt.

Anh vẫn nhớ mãi những lần chúng ta cùng nhau đi dạo, những lần chúng ta đi ăn kem. Và nhớ mãi câu nói của em: “Em thích mùa hè vì mùa hè ăn kem rất ngon”.
Rồi mùa hè đến, cũng là lúc em về thăm quê. Em hẹn anh một tháng sau gặp lại và anh đã chờ đợi em.

Nhưng em đã để cho anh phải chờ đợi lâu hơn một tháng, rồi hai tháng. Anh đã không chờ lâu hơn được nữa, anh dò hỏi bạn bè em và được biết em không còn trên thế gian này. Em qua đời trong một vụ tai nạn giao thông sau một tuần nghỉ hè. Khi ấy bạn bè em không liên lạc được với anh vì họ không biết địa chỉ của anh.

Anh chết lặng trong sự đau xót và không thể tin vào tai mình khi nghe tin dữ này. Mặc dù chúng ta chưa hề nói lời yêu nhau nhưng anh biết trong tim anh và em đã nói nên lời này từ lâu lắm rồi.

Phải mất hai năm anh mới dần nguôi ngoai về mối tình này. Trong suốt thời gian đó anh đã lấy công việc làm niềm vui và cố hòa mình với bạn bè. Tưởng đã có lúc anh quên em thật sự, nhưng anh biết trong góc khuất của tâm hồn mình vẫn còn hình bóng của em và anh nghĩ nó sẽ mãi mãi là hình ảnh người con gái anh yêu thương.

Em ơi! Có phải đêm qua em đã về bên anh không? Em đã đùa vui cùng anh và cùng anh quay về quá khứ. Em ơi! Sao đến bên anh không phải là sự thật mà chỉ là giấc mơ khiến anh hụt hẫng khi tỉnh dậy.

Dẫu là giấc mơ nhưng anh vẫn mong gặp được em, để anh được ngắm nhìn em thêm lần nữa, để anh được nói lời yêu em trọn vẹn.

Chuotnhat3284…

Hai người con gái tôi yêu...

Hai người con gái tôi yêu
Xưa…


- Anh, em muốn là cô dâu chạy trốn !


Em ôm chầm lấy tôi khóc. Ngày mai, người tôi yêu lên xe hoa về nhà chồng, nhưng không phải với tôi. Tình yêu đã trải qua suốt ba năm và không có kết cục như chúng tôi từng dự tính.

Giờ đây khi cả hai đã ra trường, bố mẹ em muốn em lập gia đình kẻo con gái có thì. Nhưng lúc đó tôi chỉ là anh kỹ sư tin học mới ra trường đang làm việc ở hai nơi công việc luôn tất bật và chưa thể lập gia đình ngay. Tôi chỉ có tấm bằng đại học với hai bàn tay trắng cùng tình yêu rất giản dị chân thành với em.

Em lại quá quen với cuộc sống xa hoa giàu có. Cho dù em có chấp nhận về ở căn phòng trọ chật hẹp tôi mới thuê thì tôi cũng không thể đảm bảo cho em cuộc sống an nhàn, đầy đủ. Ba mẹ đã nhắm sẵn cho em một Việt kiều mới về nước. Em lặng lẽ rời xa tôi và tôi hiểu. Tôi không trách em chút nào, chỉ cần em hạnh phúc.

Và đột ngột, em đưa ra quyết định chạy trốn? Nếu như đã không đủ bản lĩnh để đối mặt với khó khăn liệu em có thật sự đủ bản lĩnh để chạy trốn.

Tôi gỡ tay em ra:

- Anh xin lỗi, nhưng anh sợ mình không thể mang lại hạnh phúc đến cho em. Chúc em hạnh phúc! - Tôi nói rồi bỏ chạy vội vã.
Tôi lao vào làm việc làm vịêc để quên đi thời gian và quên em. Đã có nhiều nngười con gái tỏ ra quan tâm chăm sóc tôi, nhưng tôi chỉ có thể coi họ như những người em gái.

Nay…

Em là cô gái lãng mạn và mơ mộng như cơn mưa bất ngờ tưới mát cuộc đời tôi. Trái tim tôi tưởng như hóa đã lại rộn ràng, thổn thức trước tình yêu. Chẳng biết điều kỳ lạ nào khiến em yêu tôi nhiều như thế.

Trước em, tôi thành thật nói cho em tất cả, về tình yêu đầu không thành. Em vòng tay siết chặt tôi: “Em không để tâm trong quá khứ anh đã yêu ai, em chỉ muốn giờ đây anh là của em mà thôi”.

Tôi luôn cố gắng mang hạnh phúc đến cho người mình yêu, thế nhưng có một điều tôi đã dối em trong lòng tôi vẫn chưa quên đi hình ảnh người yêu cũ. Bất ngờ tôi nhận được điện thoại của cô ấy.

Bặt tin cô ấy bao năm nay, giờ nhận tin cô ấy sắp về nước và muốn gặp tôi bỗng nhiên những tình cảm xưa kia ùa về. Tôi sống trong hoài niệm về mối tình cũ và tôi lơ đãng với tình yêu hiện đang rất tốt đẹp của mình. Em nhạy cảm nên nhanh chóng nhận ra điều đó và em rất buồn. Em đau khổ hỏi tôi: “Có phải chị ấy sắp về nên anh hết yêu em không?”.

Thay vì giải thích rằng em mới là người tôi yêu còn tình yêu cũ chỉ là ảo ảnh thì tôi lại im lặng. Chính sự im lặng ấy tôi đã giết đi tình yêu đẹp đẽ của mình. Chỉ đến khi em đã thật sự rời xa tôi mới giật mình thảng thốt. Mối tình đầu của tôi chỉ là kỉ niệm mà sao tôi cứ mãi tự ru ngủ mình trong đó. Tôi có lỗi với em.

Em đã dành cho tôi một tình yêu chân thành, vậy mà tôi đã không trân trọng nó và giữ gìn nó. Vì ảo ảnh xa vời mà tôi đã để mất người con gái tôi rất yêu. Tôi hiểu rằng mối tình cũ đã hóa sỏi làm trái tim tôi nhức nhối mà thôi. Tôi thật sự không thể sống thiếu em. Cho dù em đi đến đâu, tôi nhất định sẽ tìm được em để nói với em điều đó.

HẢI ĐÌNH, Hà Nội