Thứ tư, ngày 30 tháng bảy năm 2008

Ngàn lần cảm ơn mẹ ...

Con cảm ơn mẹ... Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.

Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thưở con còn trong bụng mẹ.

Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôi rơi khi mẹ hát.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.

Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.

Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.

Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon không?"

Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thơìi gian để chơi với con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.

Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.

Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.

Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.

Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi im lặng là vàng.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian.

Con cảm ơn mẹ... mẹ chỉ cho con thấy cuộc sống vô giá trị là sống mà không có phương hướng.

Con cảm ơn mẹ...mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác.

Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo ban con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải nghĩ suy cân nhắc.

Con cảm ơn mẹ... mẹ nới với con chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hoặc quá dở.

Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với điều đó.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết mỉm cười từ trong lòng.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hiểu được niềm hạnh phúc thực sự.

Con cảm ơn mẹ... mẹ cho con bài học về lòng khiêm tốn.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ấm ảnh không hề giống với sự tự nhận thức.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn chỉ luốn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã kịp thời ngăn lời con khi con nói mà chưa suy nghĩ.

Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con làm việc nhanh con và không bao giờ bỏ phí thời gian vô ích.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã đặt ra những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống.

Con cảm ơn mẹ... khi con chưa về đến nhà, mẹ vẫn thức chờ con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ ép con trở thành bất cwú ai khác mà không phải chính con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn sẵn sàng nói lời "xin lỗi" với con dù rằng dường như điều đó không cần thiết nữa bởi con đã học được ở mẹ phẩm chất tốt đẹp của việc biết nói lời xin lỗi khi sai.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã xây đắp bầu không khí sống động đằm thắm trong gia đình mình.

Con cảm ơn mẹ... mẹ ngợi khen con và ủng hộ những thói quen tốt của con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn yêu thương con và yêu vô điều kiện.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng mẹ đau đớn biết bao.

Con cảm ơn mẹ... mẹ là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con, không cần biết mọi người có tán thành hay không.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã chấn chỉnh con mỗi khi con sắp làm điều gì sai.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tranh luận với con mỗi khi con có những quyết định trọng đại trong cuộc sống.

Con cảm ơn mẹ... vì đã tin tưởng con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã lắng nghe con khi con chọn lựa theo ý của riêng con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã biểu lộ niềm cảm kích của mẹ khi con thành công.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã không đứng về phía con khi con sai.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn giữ lời hứa với con và chỉ cho con biết giữ lời hứa là quan trọng dường nào.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn quan tâm đến những hoạt động mà con tham gia ở trường.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con những lời khuyên chân thành thẳng thắn để dẫn đường cho con thấy thế giới này là gì và như thế nào.

Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo cho con biết rằng con nên nhìn thế giới từ những góc độ khác nhau để có thể thấy và hiểu được nó ít ra là trong phạm vi nò mà con có thể sống hạnh phúc.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con bầu không khí tự do.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã mong đợi những điều đẹp đẽ nhất ngoài sức của con dù mẹ hiểu rõ thực lực của con như thế nào.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã luôn bình tĩnh khi con rối tung lên.

Con cảm ơn mẹ... chỉ với những thông điệp ngắn gọn mẹ vẫn chuyển tải được hết những gì mẹ thật sự muốn nói với con.

Con cảm ơn mẹ... đã luôn dạy con rằng phần thưởng xứng đáng sẽ chỉ dành cho những ai luôn nỗ lực không ngừng.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã mặ bộ váy đẹp nhất trong lễ tốt nghiệp của con.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn dạy con biết yêu thương những con thú nuôi và động vật hoang dã.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã cùng con đi dạo trong vườn và bảo con lặp đi lặ lại theo mẹ: "Cây". Rồi giải thích cho con hiểu cây quan trọng như thế nào đối với thế giới này.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn nói với con rằng "mẹ yêu con nhất trần đời"

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ mãi nói với con rằng tinh fyêu của mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ đó là không có giới hạn.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ đói khi con chưa no.

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ủng hộ con làm những điều mà con lựa chọn.

Con cảm ơn mẹ... không bao giờ mẹ quay lưng lại với con.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã thuyết phục con rằng có thể con không phải là người tuyệt vời nhất nhưng dù gì đi nữa con sẽ luôn nhận được tình yêu mà con có được.

Con cảm ơn mẹ... vì ngàn lần mẹ bảo con rằng được có con ở bên là mẹ hạnh phúc nhất.

cảm ơn mẹ... ấm áp biết bao khi mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại.

Con cảm ơn mẹ... vì ánh mắt an ủi.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã bảo con rằng mẹ sẽ yêu người con yêu nhiều như con yêu.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con thấy rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình.

Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con tránh xa thói ích kỉ và chỉ cho con thấy hậu quả của nó khủng khiếp đến chừng nào.

Con cảm ơn mẹ... vì lời khuyên quí báu mà con luôn ghi nhớ - rằng nếu con không chịu đi bước thứ nhất, thì sẽ không hề có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào.

Con cảm ơn mẹ... vì hết lần này đến lần khác mẹ tha thứ cho con. Con cảm ơn mẹ... vì trên gương mặt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.

Con cảm ơn mẹ... vì cuộc sống mẹ trao cho con. Suốt cuộc đời này, con nguyện không bao giờ làm mẹ thất vọng.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ cho con hiểu rằng có những lúc cần phái biết kiềm chế. Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con luyện tập cách kiểm soát suy nghĩ.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con cách điều chỉnh một thói quen.

Con cảm ơn mẹ... vì đã cho con biết làm cách nào con có thể nhận biết cảm xúc của mình và đừng quá âu lo.

Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con cách thư giãn và hiểu được những nguyên tắc cơ bản của sự tự hiểu biết.

Con cảm ơn mẹ... Con muốn lấy đi nỗi ưu tư vương trong mắt mẹ. Con muốn mẹ cảm thấy mệt khi mẹ mệt. Từ giờ trở đi mẹ hãy để con làm tất cả mọi điều khiến cho mẹ hạnh phúc.

Con muốn mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc cho mẹ. Dẫu có vạn lời tán tụng dẫu có trăm lần hy lễ cũng không sánh bằng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!

Dễ và Khó ...

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã...

Tình mẹ ...

Đâu cũng vậy tình mẹ con thật là thiêng liêng.

Tin nhắn cuối cùng sau trận động đất ...

Những câu chuyện thương tâm không khi nào nhiều như sau những thiên tai, nạn lớn. Và thường được kể từ những người cứu trợ, trực tiếp tham gia công tác cứu nạn và có mặt tại hiện trường từ phút đầu tiên cho tới những phút cuối cùng.

Trong đống đổ nát, những người cứu nạn mới thấy tình cảm con người chí tình tới mức cùng cực. Tại huyện Bắc Xuyên, tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) nơi sát tâm chấn, sau cuộc động đất ngày 12/5 vừa qua, nhóm cứu nạn phát hiện được xác một phụ nữ đã chết, nhưng đứa bé mới mấy tháng tuổi được che dưới bụng người mẹ ấy thì vẫn sống, như một kỳ tích. Em còn đang ngủ.

Nhóm cứu nạn vào lúc đầu tiên phát hiện thi thể người phụ nữ bị ngôi nhà đổ sập đè chết, xác định cô đã chết, định bỏ sang cứu người bị nạn còn sống ở cạnh đó. Người phụ nữ chết trong tư thế đầu gối quỳ xuống đất, gập người xuống, hai tay ôm quanh lòng như hình dáng những người cúi xuống kính cẩn hành lễ ngày xưa, tuy vậy thân thể cô cũng đã bị đè dập, biến hình.

Tờ Tin nhanh chiều Bắc Kinh hôm 17/5 đưa tin, vô tình một nhân viên cứu hộ trong nhóm lùa tay qua khe hở của người nạn nhân, sờ vào ngực để xác định cô đã chết, vô tình phát hiện trong khoảng trống dưới bụng người phụ nữ còn một hài nhi rất nhỏ còn sống. Các nhân viên cứu hộ vội vã bới những gạch đá xi măng quanh tử thi, mới nhìn thấy đứa trẻ hơn ba tháng tuổi nằm dưới bụng nạn nhân.

Khi được bế ra khỏi người mẹ, đứa bé vẫn an lành, không thương tích. Dưới đống đổ nát ở đó còn một chiếc điện thoại, màn hình có hiển thị tin nhắn đã bấm: "Con gái yêu quý, nếu con còn sống được, con phải nhớ là mẹ yêu con".

Tiểu học Đông Khí ở gần đó, các xác học sinh xếp hàng dài tại sân trường và sân thể thao. Các phụ huynh đã khóc ròng rã vì không biết mang xác con về đâu. Các ông bố bà mẹ đi giày mới cho xác con, mặc quần áo mới và lau mặt cho con: "Khi đi học con bao giờ cũng chỉnh tề. Khi chết cũng nên để mẹ lau mặt lần cuối cho con."

(theo TVBS)

Thứ hai, ngày 28 tháng bảy năm 2008

Khi ta yêu ...


Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm.Lúc đó, bạn đã yêu...


Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...

Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy.Lúc đó, bạn đã yêu...

Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác.Lúc đó, bạn đã yêu..

Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu...

Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu...

Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.Lúc đó, bạn đã yêu... và đã yêu người ấy...

Lí do cho một tình yêu ...


Một cô gái hỏi bạn trai của mình:


- Tại sao anh yêu em?

- Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lí do chứ! Chàng trai trả lời.

- Không có lí do gì tức là anh không yêu em!

- Em không thể suy diễn như vậy được.

- Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết những lí do mà anh ta yêu cô ấy.

- Thôi được


Anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn.

Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một lá thư từ bạn trai của mình:


“ Chào em yêu! Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt bây giờ anh không thể yêu em được nữa.

Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được việc gì đâu. vậy thì anh không thể yêu em được.

Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lí do giúp anh yêu em.

Anh yêu em vì nụ cười của em nhưng cả tháng nay rồi anh chẳng thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?

Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.

Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em qua nhiều. Anh không nên yêu em nữa.

Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lí do nào nữa không, em yêu?”

Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần biết một lí do nào nữa.

Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lí do vì sao họ yêu bạn không?

Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần một lí do.

(Nguyễn Quốc Quang)

Nên và không nên ...

Có những điều bạn nghĩ rằng nó sẽ làm bạn tốt hơn nhưng không phải vậy.


1. Không nên giấu diếm cảm xúc của mình quá nhiều.

Bạn nghĩ rằng mọi người sẽ yêu quý bạn hơn nếu lúc nào nụ cười cũng thường trực trên khuôn mặt bạn. Đôi khi điều đó là đúng, người ta sẽ thấy bạn là một người đáng yêu, lạc quan và dễ gần. Nhưng nếu phải giả tạo quá nhiều như vậy, bạn sẽ tự mang đến cho mình sự mệt mỏi. Và chuyện cười cả ngày sẽ biến bạn thành một người bị chai sạn cảm xúc. Tốt nhất là hãy thể hiện rõ tình cảm thật của mình, hãy buồn khi bạn buồn, hãy khóc khi bạn muốn khóc, và gào lên khi bạn sợ hãi. Đừng bao giờ đeo cái mặt nạ cho mình bởi nếu bạn làm như vậy thì bạn cũng sẽ chỉ nhận được những nét mặt tương tự mà thôi.

2. Không nên tỏ ra quá thận trọng.

Tất nhiên biết thận trọng là tốt nhưng để thận trọng thành rón rén thì hỏng hẳn. Bạn đang muốn đi làm thêm nhưng lại sợ không biết mình có đủ khả năng hay không? Bạn không dám kêu khi thấy một tên cướp đang móc ví của người bên cạnh mình vì sợ nó..... đánh mình.Bạn thấy mình có khả năng thiết kế nhưng không dám đi thi vì sợ. ...trượt. Nếu thận trọng kiểu đó thì chắc chắn bạn không thể đạt được thành công và cũng không được nếm trải cảm giác thử thách. phải mạnh dạn hơn và làm bất kỳ việc gì khi có cơ hội. Hãy tập ngã trước khi biết đứng vững.

3. Không nên xây dựng quá nhiều tham vọng.

Bạn muốn là người thật thành công, bạn muốn có thật nhiều tiền, bạn muốn đạt được những địa vị thật cao trong xã hội, bạn muốn có mọi thứ và bạn cắm đầu theo đuổi những tham vọng xa vời đó. Bạn có hiểu thành công nghĩa là gì không? Thay vì cố gắng giành được mọi thứ, bạn hãy cố gắng đạt được những gì thích hợp và tốt nhất cho bản thân bạn. Điều gì quan trọng và cần thiết nhất cho bạn trong thời điểm hiện tại? Hãy tự lên kế hoạch cụ thể và thực hiện từng bước một. Chúng ta có thể làm được bất kỳ việc gì nhưng không có nghĩa là chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc, hai khái niệm đó hoàn toàn khác nhau đấy.

4. Không nên quá xét nét bản thân mình.

Bạn luôn lo lắng cho rằng mình kém cỏi nhất quả đất, bạn cảm thấy ai cũng hơn mình, đôi khi bạn cảm thấy mình thật vô dụng và sự có mặt của bạn quả là thừa thãi. Đây là một trong những cách tự giết mình hiệu qủa nhất. Hãy hiểu rằng ai cũng có cá tính và tài năng riêng của mình. Vấn đề bây giờ là bạn phải phát huy và chứng tỏ nó cho mọi người thấy, chứ không phải rầu rĩ và buông xuôi như vậy. Nếu bạn không yêu bản thân bạn thì sẽ chẳng ai yêu bạn đâu. Thứ duy nhất hoàn toàn thuộc về bạn chính là bạn thân bạn. Hãy giữ gìn và làm cho mọi người cảm thấy nó tuyệt vời thế nào nhé.

5. Và những gì bạn nên ghi vào bộ nhớ.

- Nên yêu quý và tự đối xử tốt với bản thân bạn giống như bạn đối xử với những người bạn yêu quý.

- Hãy đối xử với mọi người theo cách mà bạn muốn mọi người đối xử lại với mình.

- Không phải quá cổ hủ nhưng bạn cũng đừng bỏ qua những gì thuộc về truyền thống, hãy biết kính trọng những người hơn tuổi mình.

- Dành thời gian chú ý đến sức khoẻ của mình


(Nguyễn Quốc Quang)

Đừng ...

- Đừng bao giờ miễn cưỡng việc bộc lộ tình cảm khi bạn đang vui, hãy để nó thể hiện một cách tự nhiên. Còn khi bạn đang ở trong một tâm trạng xấu, hãy đối mặt với nó

- Đừng bao giờ sợ cố gắng làm cho mọi thứ tốt hơn, bạn sẽ ngạc nhiên với kếtquả mà bạn đạt được
- Đừng để cân nặng của cả thế giới đè lên đôi vai nhỏ bé của bạn


- Đừng cảm thấy sợ tương lai, hãy đối mặt với mọi thứ trước mắt.

- đừng bao giờ cảm thấy tọi lỗi với quá khứ hãy rút kinh nghiệm từ những lỗi lầm ấy

- Đừng nghĩ rằng bạn cô đơn, bởi luôn có ai đó đang đưa tay cho bạn nắm

- Đừng bao giờ để cơ hội vuột mất khỏi tầm tay, có thể chẳng còn cơ hội nào tốt hơn đến với bạn

- Đừng bao giờ chần chừ thực hiện những sở thích của bạn.

- Đừng baogiờ sợ việc cho đi khi bạn vẫn còn thứ để cho

- Đừng quên rằng bạn có thể biến mọi ướcm ơ thành sự thật Điều đó không khó như bạn nghĩ đâu

Bạn sẽ làm được tất cả nếu bạn cố gắng. Vì vậy đừng bao giờ ngừng yêu thương ngưnừg tin tưởng, và đừng bao giờ ngừng mơ ước.

- Đừng quên hy vọng sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tạin gay khi bạn đang bị bỏ rơi

- Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Chỉ cần tin là mình có thể làm đwojc và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó

- Đừng lấy của cải vật chất đo lường thành công hay thất bại. Chính tâm hồn mỗi con người mới xác định đựơc mức độ “giàu có″ trong cuộc sống của mình

- Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn, rồi bạn sẽ vượt qua.

- Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tính yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn

- Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm chúng

- Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi nhữngk ế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì bieets được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi

- Đừng quên mỉm cười trong cuộc songs. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.

- Đừng quên tìm cho mình một người bạn thâậ sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết suốt cuộc đời

- Và cuối cùng đừng quên cảm ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gươngcủa chúng

- Ai đó yêu bạn không phải vì bạn là ai mà vì họ sẽ là ai khi họ đi bên cạnh bạn

- Không ai đáng giá bằng những giọt nước mắt của bạn. Và những ngưòi đáng giá sẽ không bao giờ làm bạn khóc

- Đừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt thậm chí khi bạn đang buòn. Chắc chắn sẽ có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi. Với thế giới bạn chỉ là một cá nhân, nhưng với một ai đó bạn là cả một thế giới

- Đừng phí thời gian cho những ai không sẵn sàng dành thời gian cho bạn. Có lẽ thượng đế muốn chúng ta gặp một vài người sai trước khi gặp đúng người để ta càng biết ơn người đó hơn

- Đừng khóc vì mọi việc đã qua, hãy cười vì mọi việc đang chờ phía trước

- Hãy nhớ rằng bạn có hai cánh tay: một để tự giúp đỡ mình, một để giúp đỡ người khác

- Đừng kỳ vọng quá nhiều. Điều tốt đẹp nhất sẽ đến khi bạn ít trông chờ nhất

- Hãy nhớ: mọi việc xảy ra đều có nguyên do

- Đừng xem trọng bề ngoài - bề ngoài có thể đánh lừa ta. Đừng xem trọng sự giàu sáng - sự giàu sang có thể mất dần. Hãy đến với những người làm ta cười vì chì có nụ cười mới biến một ngày buồn thành vui tươi.

- Đừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi nhữngđiều thân thuộc ấy mất đi

- Đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân minh với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau

- Đừng mải mê theo đuổi những mụ tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt với mình

- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vo ohình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.

- Đừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.

- Đừng nên phí phạm thơờigian hoặc những lời nói thiếu suy nghiz. Cả hai thứ ấy moit khi đã ua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại đựơc
- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. BẰng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, và vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuôộ đời


- Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo

- đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm

- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó

- Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho. CÁch mau lẹ nhất để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để gìn giữ tình yêu là cho nó đôi cánh tự do

- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí mình đang đi đâu

- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của con người là được tôn trọng

- Cuôc sống khong phải một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tân hưởng từng bước khám phá

(Nguyễn Quốc Quang)

Chứng bệnh hoang tưởng ...

Ai cũng có quyền mơ ước! Nhưng khi ước mơ vượt quá xa khả năng, và chủ thể của nó không hoặc không muốn nhận ra điều đó thì trở thành chứng hoang tưởng. "Mọi tam giác đều có quyền mơ thành kim tự tháp. Nhưng không có mặt đáy là nền tảng và những viên gạch xếp lên nhau một cách kiên nhẫn, tuần tự, tam giác chỉ mãi là hình vẽ trên giấy mà thôi!". Triết lý này quả là hữu ích, nhất là đối với những bạn trẻ vừa bước vào đời.

"Sếp dốt hơn mình, không chịu được!"

Nam, năm nay 21 tuổi, tốt nghiệp một trường cao đẳng ở Hà Nội, ngành Công nghệ thông tin. Ít bạn bè, suốt ngày cậu nằm dài ở nhà nghiền ngẫm mấy cuốn: 50 người thành đạt nhất hành tinh, Bí quyết thành công trong kinh doanh... Đi làm ở đâu cũng chỉ dăm bữa nửa tháng là Nam bỏ với một lý do rất "trời ơi đất hỡi": Sếp dốt hơn mình, không chịu được!

Biết tính "ông" con, lần gần đây nhất, bố mẹ Nam nhờ người quen giới thiệu cậu tới làm việc cho một trưởng phòng của một công ty tư nhân cũng 21 tuổi. Anh bạn trưởng phòng này vốn con nhà khá giả, nhưng không hề dựa vào sự hỗ trợ của bố mẹ mà đi làm thêm ngay từ khi còn đang đi học nên ra trường không lâu đã là một trưởng phòng, dự tính vài năm tới sẽ mở công ty riêng.

Vậy mà ít lâu sau, Nam cũng bỏ việc với lý do cũ: Sếp dốt! Bố mẹ căn dặn: "Con thử so anh ấy với bản thân mình xem. Cũng 21 tuổi, con đã làm được gì?". Nam vẫn cố cự cãi: "Giỏi gì anh ta! Vẫn không bằng ông chủ Trung Nguyên!". Nghỉ việc, Nam lại nằm vùi ở nhà, nghiên cứu sách vở dạy cách trở thành người thành đạt!

"Tớ sắp đi du học rồi!"

Bạn bè lớp báo in Học viện Báo chí và Tuyên truyền (Hà Nội) ra trường năm 2004, đi làm, mỗi khi gặp nhau hay hỏi thăm về Nguyên. "Không biết nó đã sang Đức học cao học chưa. Hồi đó thấy nó học tiếng Đức dữ lắm". "Sao lần trước Nguyên bảo đang nộp đơn vào một trường bên Thụy Điển?". "Nghe đâu nó được một suất học bổng của Singapore"... Với mong ước cháy bỏng được đi du học sau khi tốt nghiệp đại học, nên trong khi bạn bè đi làm thì Nguyên ở nhà, vùi đầu tìm học bổng trên internet và không bỏ sót bất cứ buổi hội thảo giới thiệu du học nào. Khổ nỗi, tiếng Anh không có gì làm xuất sắc, bằng tốt nghiệp loại trung bình, khả năng xin được một suất học bổng thạc sĩ với Nguyên thật xa vời.

Lần gần đây nhất gặp bạn bè, Nguyên ngậm ngùi: "Phải chi mình đừng lãng phí hơn 1 năm lông bông, cứ đi làm như các bạn. Có rất nhiều học bổng dành cho những người có 1, 2 năm kinh nghiệm. Nếu đi làm ngay thì bây giờ mình đã đủ điều kiện để nộp hồ sơ rồi!". Cô bạn mơ mộng này triết lý như một người đã "tỉnh mộng": "Mọi tam giác đều có quyền mơ thành kim tự tháp. Nhưng không có mặt đáy là nền tảng và những viên gạch xếp lên nhau một cách kiên nhẫn, tuần tự, tam giác chỉ mãi là hình vẽ trên giấy mà thôi!".

Buồn như con chuồn chuồn...

Ngọc quê ở xã Hòa Bắc, huyện Hòa Vang. Học hết lớp 5 rồi bỏ ngang. 20 tuổi, chưa từng học một nghề gì, xin việc ở đâu cũng khó. Vất vả lắm, Ngọc mới được người quen xin giúp vào làm công nhân may công nghiệp, nhưng mới được nửa tháng, thậm chí chưa qua giai đoạn thử việc, Ngọc đã nản, bỏ ngang với lý do: "Ngồi cả ngày đau lưng không chịu được, lại phải răm rắp ăn uống theo giờ giấc, chuyện trò cũng không thoải mái, lương thì ba cọc ba đồng, không đủ mua cái áo mới. Thà ở nhà húp cháo còn sướng hơn!".

Rồi Ngọc xuống Đà Nẵng, nhờ con bà dì ruột quen biết nhiều nên xin được chân công nhân vệ sinh công ty môi trường, có hợp đồng lao động hẳn hoi, lương tháng hơn triệu đồng, lại có bảo hiểm, chỉ làm việc theo ca - một công việc mà không ít người mơ ước đến. Nhưng chỉ không đầy tháng sau, Ngọc đã tuyên bố bỏ nghề. Lý do đưa ra cũng chẳng khác trước là mấy: "Quét dọn hoài ngoài đường dễ đổ... bịnh, mấy hôm trời mưa dễ bị cảm, lại hay làm tối nên... nguy hiểm". Sau chuyến này, Ngọc tuyên bố hùng hồn:

"Không phải công việc văn phòng, nhàn nhã thì đừng gọi tên... em!".

Học vấn chỉ lớp 5 mà Ngọc nghĩ đến chuyện xa vời như vậy, ba mẹ Ngọc đành chịu không dám mở miệng tiếp tục nhờ vả họ hàng. Ngọc tiếp tục bài ca thất nghiệp. Khác với Ngọc, Thanh có tấm bằng ĐH kinh tế hẳn hoi, nhưng lại không thích làm việc ở những công ty làng nhàng, mà phải là công ty lớn, có tiếng tăm. Thanh từng tuyên bố với bạn bè từ ngày ra trường: "Nếu lương khởi điểm mỗi tháng dưới 5 triệu đồng thì miễn tham gia phỏng vấn!". Dĩ nhiên, với yêu cầu đó lại là sinh viên mới ra trường nên Thanh không dễ gì gặp được công ty "rất hợp với ý em", lại có mức lương cao như vậy.

Một năm, hai năm, rồi ba năm, bạn bè làm ở các công ty đi từ mức lương 1-2 triệu đồng/tháng, đã lên mức lương từ 3-5 triệu đồng; còn Thanh thì vẫn vậy, không việc làm, vẫn long nhong ngày vài lần cắm quán cà phê trong tâm trạng "buồn như con chuồn chuồn". Trường hợp của Ngọc và Thanh không phải là hiếm trong các bạn trẻ không có tay nghề, học vấn, nhưng lại luôn mơ về những công việc nhàn nhã, dễ kiếm tiền, lương cao... Thế nên có bạn đến tuổi 28-29 vẫn ăn bám cha mẹ vì không có nghề ngỗng gì!

Một thực tại trong đời sống là ai cũng phải bán một cái gì đó. Tất cả các ví dụ, vấn đề đặt ra chủ yếu là các bạn ấy đều không bán được cái bản thân họ muốn bán. người thì không bán được sức lao động vì chê người mua (chê sếp dốt), người thì không bán vì nó rẻ quá (không bán nếu lương dưới 5 triệu), người thì muốn tăng giá trị ảo trước khi bán (cố đi du học để nâng cao giá trị sức lao động) nhưng cũng không biết sẽ bán bao nhiêu ? Tập thể như doanh nghiệp, các tổ chức xã hội, cơ quan công quyền thì bán sản phẩm, dịch vụ. Cá nhân thì bán sức lao động (chất xám và lao động chân tay). Không ai có thể tồn tại mà không phải bán một cái gì cả. Trong những cái bán thì bán sức lao động là dễ nhất. Một kẻ không biết bán sức lao động của chính mình thì kẻ đó cũng chẳng làm nên cái gì cả.

Tôi đã từng biết một người bạn thất nghiệp 3 năm sau khi ra trường (ĐH Kinh tế). Anh ta đến gặp tôi than thở về tình cảnh của mình: ''nơi muốn làm nhưng không được nhận, nơi nhận thì không muốn làm''. Tôi liền bảo: '' Bạn ơi, bạn chưa bao giờ bán sức lao động thì làm sao biết để đo lường giá trị của bạn trên thị trường lao động ?''.

Tôi nói tiếp với anh bạn: '' Vấn đề của bạn bây giờ là phải bán sức lao động của mình. Bạn đã lãng phí mất 3 năm rồi, bạn chỉ còn 27 năm nữa thôi. Mọi người đều bình đẳng và có một quỹ làm việc là 30 năm. Sau 30 năm, doanh nghiệp nào cũng muốn tống cổ bạn ra vì bạn đã hết sức lao động.

Vì thế, trên thế giới này, mọi người đều phải nhận sổ hưu sau 30 năm công tác (nhiều nơi còn sớm hơn). Một điều hết sức tê hại là nếu một ngày mà không ai trả tiền công cho bạn, ngày đó giá trị thị trường của bạn là không (=0). Nếu bạn tự cho mình là đang tích tụ kiến thức để một ngày bạn đề nghị người ta mua dồn giá vào những ngày tháng không có giá trị đó thì thật khó khăn cho bạn và nếu bạn là họ thì bạn có mua sức lao động kiểu ấy không ?''

Anh bạn hỏi: '' Vậy thì tôi khi nào tôi nên bán ? ''. Tôi đáp: '' Hãy bán ngay cho ai trả bán giá cao nhất trong hiện tại. Xin hãy nhớ lời tôi rằng, không phải là ở cái giá bạn đang muốn mà là giá người ta trả bạn cao nhất trong số người trả công bạn. Thật đơn giản thế thôi !''.

Anh bạn lại lo lắng hỏi tiếp: '' Làm sao mà tôi bán được đây '' (* Thế đấy, trước kia thì tinh vi thế mà bây giờ lại đầy lo lắng ! ). Tôi cười và bảo: '' Bạn học kinh tế mà không biết nguyên tắc định giá bán thế nào ư?. Đương nhiên giá cả là do CUNG và CẦU quyết định, nhưng có một nguyên lý tối thượng vượt ra khỏi nguyên lý CUNG-CẦU mà bạn không biết sao ?. HÃY GIẢM GIÁ. Nếu bạn SELL OFF 50% cái giá trị ngày công của bạn (thực ra chỉ OFF 50% cái mà bạn cho là giá trị thôi. Với tôi thì chả muốn thuê bạn tý nào, kể cả ngày nào bạn cũng sẵn mời tôi uống cà phê miễn phí. Tôi tự nghĩ vậy) thì tôi đảm bảo là bạn không thất nghiệp. Ít nhất khi cái tư tưởng SELL OFF 50% giá trị ngày công của bạn thì bạn đã lãi 50% rồi đấy. Vì mới hôm qua, giá trị ngày công của bạn là không (=0). Quá lãi. Nếu vẫn chưa bán được thì OFF 70% thậm chí 80% đi, sẽ có người mua của bạn.

Khi đã biết rõ giá trị thực tế của bạn trên thị trường lao động rồi thì theo thời gian bạn sẽ biết tăng giá trị của bạn lên bằng kỹ năng thực tế chứ không phải bằng mớ chữ và đống giấy xác nhận bạn đã tích ngần ấy môn học vào kho đồ cũ trong não của bạn.

Tôi cũng đã từng phỏng vấn những người tốt nghiệp MBA. Trong 10 người phỏng vấn chỉ có một người trả lời đúng ý tôi (không có đúng hay sai mà chỉ là đúng ý để đồng quan điểm khi làm việc với nhau): '' Theo bạn thế nào là một người đã tốt nghiệp MBA (thạc sĩ kinh tế) ? ''. Anh ta trả lời: '' Một người tốt nghiệp MBA là một người phải học đủ số môn trong MBA quy định và thời hạn kết thúc là 18 tháng theo như chương trình của tôi học ''. Tôi hỏi tiếp: '' Vậy thì MBA không có gía trị ứng dụng thực tế sao ?''.

Anh ta đáp:'' Làm kinh tế mà bằng cách đọc sách thì sẽ giống như tập bơi bằng cách đọc các sách hướng dẫn bơi lội vậy. Nếu chỉ như vậy thì khi bơi trong thực tế sẽ chết chìm ngay ''. Tôi hỏi: '' Anh có thể bơi chứ ''. Anh ta đáp: '' Anh cho có cho tôi cơ hội để bơi thử không ?". Tôi trả lời:''tất nhiên rồi !''

Trong cuộc sống hiện nay, tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bạn phải bán được cái hoang tưởng ấy cho thị trường, đo lường cái giá trị hoang tưởng ấy bằng các giá trị trong hiện tại hoặc tương lai. Đó là điều quan trọng nhất. Còn nếu không biến cái ''hoang tưởng'' thành giá trị thực tế thì nó không phải là ''hoang tưởng'' nữa, nó là vô nghĩa, vô vị. Vì ít nhất trong chứng mực nào đó '' hoang tưởng'' cũng làm động lực cho bạn trở thành một ai đó, có một giá trị nào đó trong tương lai. Còn nếu không nó là sự ''vô vị'', ''nhạt nhẽo'' mà bạn tạo ra trong cuộc sống của mình.

Chúng ta đang sống trong thời đại có quá nhiều kẻ hão huyền và ảo tưởng về bản thân mình. Có lẽ những người nông dân gắn cả đời họ trên đất đai và ngũ cốc không mang trong mình cái chứng bệnh chết người ấy. Bởi, danh phận đơn giản và đầy thách thức xác thực đã cho họ một con đường đúng. Sự xác thực của đất đai, của hạt giống, của bão mưa, của sâu bệnh, của mùa màng đã truyền cho họ sự xác thực của những giấc mơ. Bởi họ đã tìm ra niềm vui giản dị và bất tận trên chính đất đai của họ. Bởi vị trí lớn nhất của họ là được đứng vùi hai bàn chân trần trong đất ấm và màu mỡ để mở hai bàn tay họ ra.

Từ hai bàn tay đó, hạt giống đã tuôn chảy như những dòng ánh sáng vô bờ của sự sống. Còn chúng ta, hàng ngày đi trên những đường phố, ngồi trong công sở, trong những quán cà phê, trong các nhà hàng và chúng ta nói không ngưng nghỉ về bản thân mình.

Chúng ta không phải nói về bản thân mình với những khiếm khuyết, những lầm lỗi, những giày vò hay những chia sẻ và khát vọng của chúng ta mà chúng ta nói về mình với những ngạo mạn và những hãnh tiến chứa đầy ảo tưởng. Chứng bệnh ảo tưởng không làm cho chúng ta sổ mũi, nhức đầu. Trái lại, chứng bệnh ấy làm cho chúng ta luôn mang theo những mộng mị ngay cả lúc đang bước đi hoặc lái xe. Trong giấc mộng tồi tệ và thương hại ấy, chúng ta chỉ thấy sự "vinh quang" của chúng ta và tiếng reo hò của đám đông. Chúng ta bị kích động hơn ai hết bởi chính những mộng mị ấy.

Chủ nhật, ngày 27 tháng bảy năm 2008

Có phải thực sự bạn đang yêu?

Có một người khiến trái tim bạn đang “rung rinh” nhưng bạn băn khoăn xem có phải mình yêu thật hay chỉ là một cơn “say nắng” nhất thời? Hãy kiểm chứng xem liệu bạn có bị thần tình ái bắn mũi tên đến trái tim bạn không nhé.

1. Cảm nhận về người ấy

- Bạn luôn nghĩ về họ 24 giờ trên 7 ngày?

- Có thể nói về họ cả ngày không chán, còn những gì họ với ra với bạn thì đó là những điều hay ho và quyến rũ nhất?

- Sự hiện diện của người ấy khiến trái tim bạn “rung rinh” hết chỗ nói và bạn đang thấy mình như bay lên tận tầng mây?

Tất cả câu hỏi trên đều khiến bạn phải gật đầu cái “rụp” mà công nhận? Đó chính là đặc trưng của chữ “yêu” đấy.

2. “Lộ tẩy” dấu hiệu yêu

- Khi thấy có một bài trắc nghiệm tình yêu nào, bạn “hào hứng” tham gia ngay để kiểm chứng mình với người ấy? Nhất là có bài trắc nghiệm nói về tình cảm người ấy có dành cho bạn không.

- Bạn biết chất liệu vải nào người ấy thích mặc?

- Dành thời gian hàng tháng để nói chuyện điện thoại với họ.

- Tâm trí của bạn luôn là: có thể làm bất cứ điều gì đối với người ấy.

Những điều này có thể diễn tả sự “chân thật” của chữ yêu trong tâm trí bạn.

3. Thế còn thái độ của người ấy ?

Đối với một số người, họ thể hiện tình yêu của mình bằng các việc làm thiết thực hơn những lời nói suông để diễn tả cảm xúc của họ nhưng bạn có thể nhận biết một vài dấu hiệu xem người đó có yêu không bằng cách:

- Họ thực sự rất lễ phép với bố mẹ bạn và mỉm cười về câu nói đùa của papa bạn.

- Họ thậm chí để bạn kéo họ vào làm những điều cực “ngố” theo ý hiểu của họ, không một chút thú vị nào nhưng lại không hề có một lời than vãn.

- Tất nhiên, một dấu hiệu cực rõ ràng nếu họ nói “I love you” với bạn hoặc khi bạn nói thích họ còn họ thì ‘sung sướng” đáp lại lời bày tỏ tình yêu ngọt ngào của bạn.


4. Và giờ thì bạn nên làm gì tiếp theo?

Nếu đã chắc chắn về tình cảm của mình rồi thì tại sao lại không nói với họ về tình yêu của bạn nhỉ. Nào hãy chia sẻ tình yêu của mình với người ấy đi nhé.

Nhớ rằng đừng để tuột mất người ấy vì những lí do không đâu nhưng cũng đừng để tình yêu mù quáng làm mất đi chính mình

Minh Anh
Theo BBC

Suy ngẫm về tình yêu ...

Tại sao bạn nhắm mắt khi ngủ? Khi tưởng tượng? Khi hôn? Khi cầu nguyện? Đó là bởi vì những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này không thể nhìn thấy được.
Ít khi chúng ta có được một tình yêu trọn vẹn. Nhưng một khi tình yêu đó chân thành, nếu mất đi người yêu dấu, bạn vẫn chiến thắng đơn giản bởi bạn đã biết được cảm giác xốn xang, rạo rực khi yêu một người là như thế nào.

Thời gian trôi đi và tình cảm của hai người không còn như xưa, không phải bởi vì người đó không còn yêu bạn nữa mà bởi vì bạn nhận ra rằng, họ sẽ hạnh phúc hơn nếu để họ ra đi.

Tại sao bạn nhắm mắt khi ngủ? Khi tưởng tượng? Khi hôn? Khi cầu nguyện? Đó là bởi vì những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này không thể nhìn thấy được.

Có rất nhiều thứ mà chúng ta chẳng bao giờ muốn mất, có những người mà chúng ta chẳng bao giờ muốn rời xa. Nhưng hãy nghĩ, họ ra đi không phải đặt dấu chấm hết cho cuộc đời, họ đang mở ra cho bạn một cuộc đời mới. Hạnh phúc khi ta biết khóc khi đau, khi ta kiếm tìm và thực sự cố gắng. Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết trân trọng những người xung quanh bạn gặp gỡ trong cuộc sống.

Thế nào là một tình yêu cao cả? Đó là khi bạn đau khổ, nước mắt tuôn rơi nhưng vẫn còn quan tâm đến người ấy. Đó là khi họ thờ ơ với bạn nhưng bạn vẫn khát khao được gặp mặt. Đó là khi họ bắt đầu yêu người khác và bạn vẫn mỉm cười nói rằng: “Cầu mong hạnh phúc sẽ đến với anh!”.

Nếu tình yêu không thành, hãy nghĩ rằng cuộc sống của bạn được tự do, hãy để trái tim bạn được thỏa sức bay lượn. Hãy nhớ bạn có thể tìm thấy và mất nó nhưng đừng bao giờ để tình yêu chết, đừng bao giờ làm băng giá trái tim mình.

Những người mạnh mẽ nhất không phải là những người luôn luôn chiến thắng mà là những người có thể đứng dậy được sau vấp ngã. Vì lý do này hay lý do khác, tất nhiên trong cuộc sống, bạn sẽ học được những bài học quý giá từ chính bản thân và hãy cố gắng để đừng bao giờ phải nói lời hối tiếc.

Tình yêu không phải là cách bạn quên như thế nào mà là việc ban tha thứ ra sao, không phải là lắng nghe như thế nào mà là thấu hiểu ra sao, không phải là bạn đã thấy những gì mà bạn cảm nhận về điều đó ra sao và hơn hết, không phải là bạn để họ ra đi như thế nào mà là bạn đã cố gắng giữ họ lại chưa.

Thật nguy hiểm khi bạn cứ âm thâm khóc lóc. Những tiếng khóc nức nở sẽ cuốn trôi đi buồn đau trong khi những giọt nước mắt thầm kín như vết sẹo khắc sâu trong tim mãi mãi.

Thà rằng phải chờ đợi một người mà bạn mong muốn còn hơn là lao đến những người đang chờ bạn. Và cũng thật tốt khi chờ đợi đúng người, vì cuộc sống quá ngắn ngủi nên đừng phí thời gian để mãi chỉ chờ đợi duy nhất một người nào đó.

Xuân Linh
Theo Vigneshkumar

Cá không ăn muối cá ươn

Mẹ bao giờ cũng lo lắng cho hạnh phúc của con. (Hình minh họa: Veer).
(Dân trí) - Hôn nhân không phải lúc nào cũng màu hồng. Để tránh những đổ vỡ đáng tiếc sau này, các bạn trẻ nên lắng nghe lời khuyên mộc mạc, chân thành từ các bậc "phụ huynh". Không ai thương con bằng cha mẹ...
1. Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh

Đêm trước khi T.C lên đường ra Hà Nội nhập học, mẹ đã thức trắng đêm tâm sự, dặn dò T.C rất nhiều điều. Gói gọn lại mẹ bảo: Đời mẹ lam lũ cực nhọc quá nhiều rồi, con ra ngoài đó học đại học mẹ rất mừng, con phải cố gắng học lấy cái nghề. "Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", có cái nghề sau này chồng con nó cũng không coi thường được.

T.C cười ôm chặt lấy mẹ thủ thỉ: "mẹ yên tâm đi con gái mẹ xinh thế này chồng nào dám coi thường hả mẹ". Mẹ nghe và chỉ thở dài.

Học hết năm thứ 2, T.C đưa người yêu về nhà xin cưới, anh chàng người Hà Nội, làm trợ lý giám đốc một công ty TNHH nên chuyện thu nhập là "chuyện nhỏ".

Nghe T.C và chàng rể tương lai trình bày "Chúng con yêu nhau thực lòng, cưới nhau để chứng tỏ tình yêu mãnh liệt và T.C về nhà con ở cho đỡ khổ, vấn đề kinh tế gia đình con lo hết", mẹ chỉ thở dài.

Mẹ vẫn khuyên TC: "Các con yêu nhau thật lòng mẹ không cấm, nhưng còn trẻ thì phải học cho xong đại học rồi kiếm việc làm ổn định hãy cưới, các cụ nhà ta bảo nhất nghệ tinh, nhất thân vinh con ạ".

T.C vẫn quyết định tổ chức đám cưới với người mình yêu khi cô mới học xong năm thứ hai đại học. Cưới nhau xong T.C có thai và sinh con, phải nghỉ học giữa chừng để ở nhà chăm con.

Thời gian đầu việc làm ăn của công ty chồng còn thuận lợi thì hạnh phúc ngập tràn tổ ấm, nhưng đến khi công việc của công ty không thuận lợi, các đơn đặt hàng mất dần thì cuộc sống mỗi ngày thêm chật vật.

Có lần say rượu chồng T.C chì chiết: em phải kiếm việc gì mà làm, một mình anh không thể cáng đáng nổi cuộc sống của cả gia đình. Lúc này T.C chỉ biết ngồi ôm con khóc vì ở đất Hà Nội người không có bằng cấp như cô biết xin việc ở đâu, con thì còn quá nhỏ. Lúc ấy T.C mới thấm thía lời mẹ: "con ơi nhất nghệ tinh, nhất thân vinh".

2. Con gái mà gả chồng gần

Hoàn cảnh của M.H lại khác, về thành phố học, M.H quen một anh chàng đẹp trai lại lắm tiền, thế là cô nhanh chóng quên chàng người yêu giáo viên đang dạy học ở quê nhà.

Lần đưa người yêu mới về thăm quê mẹ, mẹ M.H bảo: con yêu anh giáo viên tình cảm sâu nặng mấy năm trời, anh ấy hiền lành tốt tính sao con lại phụ bạc người ta, hạnh phúc riêng của con con tự quyết định, mẹ thì chỉ muốn: "Con gái nên gả chồng gần, có bát canh cần nó cũng đem cho". Con lấy anh này chưa tìm hiểu kỹ lại xa cách mẹ quá chừng, những lúc con đau ốm hay có chuyện buồn mẹ không thể ở bên con".

M.H hồn nhiên bảo mẹ: "Mẹ lạc hậu quá, tình yêu bây giờ không có khoảng cách, không biên giới, mẹ muốn con về lúc nào thì gọi điện là con về ngay, lấy chồng gần thì mãi quanh quẩn ở nhà sao biết đây biết đó được".

Đám cưới diễn ra nhanh chóng, M.H theo chồng về quê chồng cách nhà mẹ đẻ hơn 500 cây số. Cưới nhau một thời gian M.H phát hiện ra anh chồng mình thường xuyên vắng nhà rồi có bồ nhí. Khi M.H sinh con anh ta cũng chẳng quan tâm, tối ngày vắng nhà, M.H muốn đưa con về thăm mẹ thì anh ta kêu bận và lí do con còn nhỏ, với lại đi lại tốn kém lắm. Nhiều đêm M.H ngồi ôm con khóc thầm: "Mẹ ơi, biết thế này con nghe lời mẹ, lấy chồng gần.... còn có cha mẹ để cậy nhờ".

3. Kinh tế ổn định

H.Q và T.P mới học hết THPT cùng lên thành phố để kiếm việc làm, họ ở cùng khu nhà trọ và nảy sinh tình cảm. Hai người quyết định cưới nhau mặc cho đôi bên bác mẹ khuyên nhủ là 2 con nên đi xuất khẩu lao động vài năm hoặc cố gắng làm việc để tích luỹ vốn liếng rồi mới tính đến chuyện trăm năm. Phải ổn định kinh tế, có chỗ ăn chỗ ở yên ổn để làm nền tảng cho cuộc sống gia đình vững chắc. H.Q và T.P bỏ ngoài tai tất cả và tuyên bố: "Chúng con yêu nhau chỉ cần một túp lều tranh, hai trái tim vàng".

Bước vào cuộc sống tự lập phải thuê nhà, giá cả nơi thành phố đắt đỏ khiến hai vợ chồng H.Q và T.P đầu tắt mặt tối vẫn không đủ tiền để trang trải và nuôi con. Những lúc con đau ốm lại phải về cậy nhờ cha mẹ đôi bên. Cuộc sống gia đình lúc nào cũng căng thẳng bởi cái điều mà trước đây H.Q và T.P cho là vụn vặt "cơm áo gạo tiền".

Nhiều bạn trẻ hiện nay khi yêu và tiến tới hôn nhân chỉ cần tình cảm của con tim mà không cần lý trí, họ đến với nhau mà không lường hết những khó khăn đang chờ đón. Những lời khuyên của cha mẹ thường bị coi là "lạc hậu" thậm chí là "cha mẹ không ủng hộ nên ngăn cấm chúng con". Nhưng cuộc sống gia đình bao giờ cũng gắn liền với những điều thực tế hơn là mơ mộng. Biết lắng nghe lời khuyên của cha mẹ, của những người đi trước sẽ giúp bạn có bước đi ổn định và vững chắc sau này.

Tăng Quang Hiển

Hai đứa mình ...


“ Hai đứa mình yêu nhau lâu chưa anh nhỉ?”. Em thường hỏi vậy mỗi khi hai đứa ở bên nhau. Anh nhìn em thật lâu rồi đặt lên môi em nụ hôn thật dài và ngọt. Câu trả lời của anh thường chỉ là vậy.
Hai đứa mình ở xa nhau, tháng gặp nhau được một lần. Tình yêu của hai đứa vừa dài lại vừa xa. Mỗi lần em lên gặp anh, chẳng bao giờ anh hỏi em có nhớ anh không. Anh là vậy, lúc nào cũng lặng im, chỉ có ánh mắt và những nụ hôn ngọt cho em hiểu anh đang yêu em rất nhiều.

Em

Em đẹp. Em thông minh. Nhưng em không quá tự kiêu vì điều đó, hoặc em quá khôn ngoan để che giấu. Chỉ biết, đối với mọi người, em luôn hiền lành và dịu dàng. Bạn bè em rất yêu quý em. Họ cho rằng anh không xứng với em. Khi em hạnh phúc thông báo với mọi người là em và anh yêu nhau, thật buồn cười, họ yêu quý em đến mức chấp nhận sự lựa chọn của em là đúng.

Em yêu anh. Đó không chỉ là điều bất ngờ cho bạn bè em, mà ngay chính bản thân em cũng không thể tin nổi. Nhưng ngay từ lần đầu tiên nhìn vào đôi mắt của anh, em đã khao khát được đắm mình trong đó.

Em là người sắc sảo và không khó để anh chú ý tới em. Em hạnh phúc đôi khi không phải chỉ vì được anh yêu, mà đôi khi chỉ vì em vui do luôn có những gì em muốn, đó là anh.

Anh

Anh không đẹp trai. Anh là lính. Anh đơn giản chân thật và đôi khi hơi ngốc nghếch trước em. Anh hiền và ít nói. Anh thường hay cười, em có thói quen nhìn nụ cười để biết ý anh. Bạn bè em nói, anh có được em là niềm hạnh phúc. Anh chỉ cười. Anh biết các bạn em có vẻ coi thường anh. Nhưng anh không nói gì. Anh luôn tôn trọng em, ngay cả khi hai đứa mình hôn nhau, nụ hôn của anh cũng thật hiền và ngọt.

Hai đứa mình

Hai đứa yêu nhau. Bố mẹ hai bên không phản đối. Gia đình của anh rất quý em, vì em thông minh tháo vát. Bố mẹ em rất quý anh vì anh hiền lành chăm chỉ. Chuyện của hai đứa cứ lặng lẽ trôi. Tháng một lần em lên đơn vị thăm anh, ngày hai buổi anh gọi điện về cho em. Em hạnh phúc vì tình yêu của anh dành cho em, nó hiền lành và ngọt dịu.

Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, người muốn yên phận thì không được, người được yên phận lại không muốn. Em ở trong trường hợp thứ hai.

Hai đứa mình đã yêu nhau lâu chưa anh nhỉ? Chỉ mới được 6 tháng, thời gian dài đằng đẵng tưởng chừng như là mấy năm. Anh được về nghỉ phép, hai đứa háo hức hân hoan. Thời gian sắp tới đây, hai đứa mình ngày nào cũng được gặp nhau. Em có bao nhiêu là chuyện để nói với anh. Em nhớ hơi ấm của vòng tay anh, nhờ nụ hôn nồng cháy ngọt ngào. Nhớ tất cả những gì của anh.

Mọi người nhận định, thế là chú ngựa bất kham đã phải chùn bước trước anh. Tình yêu của anh đã đốt cháy em. Nụ hôn của anh đã níu chân em, vòng tay anh đã giữ chặt em. Em nói với anh: “Anh là lính đi biền biệt cả năm trời, không sợ lấy em về rồi em cặp bồ sao?”. Anh cười, ánh mắt em chạm vào ánh mắt của anh, ánh mắt mà ngày xưa em đã ước được đắm mình trong đó. Anh nhẹ nâng cằm của em lên, và anh khẽ bảo: “Anh rất yêu em, em là bảo vật quý giá của anh, anh không bao giờ để mất em”. Em mỉm cười hạnh phúc, em biết là anh sẽ nói như vậy.

Một tháng nghỉ phép

Anh sẽ về nhà. Em biết điều đó. Em háo hức chờ đợi anh, chờ đợi vòng tay của anh và hơi thở dịu dàng đẫm mùi thương nhớ. Em biết là khi anh về nhà, nơi đầu tiên anh đến sau nhà anh là nhà em.

Nhà hai đứa mình ở cùng một khu phố. Em chờ anh. Một ngày, hai ngày, ba ngày... Hết cả tuần đầu em chẳng thấy anh sang. Em gọi điện cho anh. “Anh à, anh về nhà chưa? Anh về rồi sao? À không, không có gì đâu anh”. Em dập máy, khẽ khàng, nhẹ nhàng. Em là vậy, càng tức giận bao nhiêu em càng khẽ khàng bấy nhiêu. Em nén giận để suy nghĩ cho tỉnh táo. Em giận anh lắm. Lòng kiêu hãnh lại càng khiến em giận anh nhiều hơn.

Lại một tuần nữa trôi qua, em vẫn chưa gặp được anh, nhà hai đứa mình cùng một khu phố. Em đã mua tặng anh một chiếc áo mới, em mua từ lâu rồi. Chẳng nhân dịp gì cả, em tự thấy cái áo đó anh mặc sẽ rất đẹp, nên em mua. Em băn khoăn không biết có nên mang sang nhà anh không.

Em sang nhà anh, vào cái giờ mà em biết là anh đi vắng. Em sang đưa áo cho anh. Gặp mẹ anh, bác hỏi sao anh về lâu rồi mà không sang chơi? Em cười. Cháu gửi anh món quà này. Em cũng định ngồi chơi một lúc trước khi về, mẹ anh bảo ở lại ăn cơm, bữa nay có bạn anh về chơi, anh đi chợ rồi. Em vội vàng đứng lên chào về, thì đã thấy dáng anh ở cửa, anh lại cười. Em ở lại ăn cơm.

Lại một tuần nữa trôi qua, sau cái bữa em ăn cơm nhà anh. Anh vẫn không sang nhà em. “Hai đứa mình làm sao vậy anh, em không hiểu?”. “Anh thấy chúng mình không hợp nhau, hay là chia tay đi em?”. Em thảng thốt, chưa bao giờ em nghĩ anh sẽ nói với em câu đó.

Anh đã đứng lên đi về nhưng em còn nán lại. Em nghĩ anh sẽ quay lại, ôm em vào lòng, hôn lên mái tóc em và nói, anh xin lỗi, anh rất yêu em. Nhưng không, sự thật là anh đã ra đi, chỉ còn mình em ngồi đó, cô đơn, trơ trọi. Em khóc, khóc nức nở. Em đốt hết những lá thư anh gửi, quyển nhật ký viết chung của hai đứa. Em đốt tất cả, cả nỗi nhớ của em cũng bị ngọn lửa biến thành than.

Hi vọng

Em vẫn hi vọng, một ngày nào đó anh sẽ trở về bên em. Bạn bè em bảo thế là may mắn rồi, đỡ phải mang tiếng ác. Đúng là em sẽ không mang tiếng ác là đã bỏ anh, em sẽ ngẩng cao đầu mà nói với mọi người rằng: anh đã bỏ em. Nghe sao mà chua thế. Em đang cười đấy.

Mọi người bảo anh thật ngốc, em tốt như vậy, sao lại nỡ phụ em. Tụ dưng, em trở thành một kẻ rất đáng thương anh có biết không? Em đã khóc, khóc rất nhiều, sau cái ngày mà anh nói với em câu nói đó. Nhưng giờ em không khóc nữa, em luôn hi vọng anh sẽ suy nghĩ lại.

Hi vọng, làm cho người ta vượt qua mọi khó khăn gian khó, giúp người ta chiến thắng được bản thân mình. Nhưng hi vọng chỉ là chút êm ái giả tạo mà thôi. Thế mà em vẫn hi vọng một ngày nào đó anh sẽ lại xuất hiện như ngôi sao băng trên bầu trời đêm vậy.

Quay về

Tiếp tục vòng quay của ba trăm sáu lăm ngày, anh lại được nghỉ phép. Ba trăm sáu lăm ngày, em đã tập cho mình thói quen thôi không còn hi vọng, tập cho mình thói quen sống mà không có anh. Em đang dần thích nghi với cuộc sống đó, bất ngờ anh lại xuất hiện: “Hãy quên mọi chuyện trước kia em nhé, anh xin lỗi em, anh đã sai rất nhiều, em hãy tha thứ cho anh và mình cùng nhau làm lại em nhé. Anh biết em còn rất yêu anh mà”.

Em nhìn anh, em khóc. Anh đang làm cái trò gì thế? Anh nói hai đứa mình không hợp nhau... Anh ôm chặt lấy em, anh nói xin lỗi em, và anh yêu em rất nhiều. Em khóc nức nở, anh biết không, ba trăm sáu lăm ngày trước, em chỉ cần anh ôm em như thế này, chỉ cần như vậy là em có thể tha thứ hết cho anh, bởi vì lúc đó em còn rất yêu anh.

Em tự đẩy mình ra khỏi vòng tay anh, cái vòng tay mà ba trăm sáu lăm ngày qua em khao khát nhớ nhung. Em bước đi, để mặc anh đứng đó. Xung quanh mọi thứ vẫn như xưa, vẫn cái ghế đá đó, nhưng giờ đây người ra đi là em.

maiquyen_...@yahoo.com

Số 1 và số 0

Bó hoa em tặng tôi nhân dịp tốt nghiệp, giờ đã khô nhưng tôi vẫn cất giữ...

Chúng tôi gặp nhau khá tình cờ. Hôm đó tôi chạy lòng vòng mới kiếm được bưu điện để đóng cước phí điện thoại trên đường Lê Hồng Phong. Em là nhân viên, còn tôi là khách hàng. Ngay lần đầu gặp em, tim tôi lỗi nhịp, tôi biết nó đã thuộc về em.

Cả ngày hôm đó hình bóng của em cứ bám riết lấy tôi. Tôi nhớ rõ đến từng chi tiết, em có giọng nói thật nhẹ nhàng, êm dịu, khuôn mặt em đầy nét nhân hậu, đặc biệt là sự thùy mị và kín đáo.

Sau gần... 2 năm đóng cước phí thì tôi cũng đã có ít thông tin về em, em đến từ Quảng Nam và đang là sinh viên. Vào một chiều tối 23-12-2007, tôi quyết định tặng em tấm thiệp nhân dịp lễ Giáng sinh để làm quen. Và rồi tôi cũng có được số điện thoại của em. Từ đó tôi và em vẫn thường nhắn tin hỏi thăm nhau rất vui vẻ.

Tết đến em và tôi đều phải về quê, tuy quê tôi và em cách nhau cả 1.000km nhưng những tin nhắn, cuộc gọi của em và tôi dành cho nhau mỗi ngày, khoảng cách như gần lại như là em đang ở cạnh tôi.

Tôi nhắn tin nói với em rằng: “Em là số 1 của tôi còn tôi là số 0, số 1 rất quan trọng với số 0, nếu không có số 1 thì số 0 sẽ trở nên vô nghĩa”. Và em đã đáp lại: “Số 0 thêm số 1 là số 01, còn số 1 thêm số 0 là số 10 đẹp đó chứ. Anh thích đẹp hay xấu, còn em thích đẹp”. Tôi đọc tin nhắn mà tưởng mình đang mơ, tôi vui và hạnh phúc biết bao. Thời gian sau, tôi và em còn nhiều lắm những lời ngọt ngào, kỷ niệm yêu thương khác.

Tưởng chừng tôi đã có em trong đời, nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là kỷ niệm. Em đã rời xa tôi, nhanh đến ngỡ ngàng, tôi chưa kịp hiểu ra điều gì, tôi tự hỏi chuyện gì đã xảy ra cho em, cho tôi hay cho cả em và tôi. Em ra đi trong im lặng, sự im lặng làm tôi bị stress nặng.
Giờ bình tâm trở lại ngồi viết lên những dòng này khi mối tình đầu đã ra đi nhưng tình yêu của tôi dành cho em vẫn còn đó, vẫn nguyên vẹn, tôi chẳng thiết nghĩ tìm ai để thay thế em trong cuộc đời này.

Những buổi chiều mưa, tôi mới cảm nhận được mưa buồn như thế nào khi nỗi nhớ em vây kín lấy tôi, tim tôi như vỡ vụn khi nghĩ đến việc sẽ thiếu vắng em trong đời. Không biết cho đến bao giờ tôi mới quên được em hay sẽ là mãi mãi tôi mang theo mối tình này, mối tình đầu của tôi.

Ở một nơi nào đó tôi vẫn hi vọng em đọc thấy những dòng này và hãy quay về bên tôi, tôi cần em biết nhường nào.
Anh vẫn chờ đợi và yêu em.
trinhquydqdn@