<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss'><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546</id><updated>2009-11-08T00:42:37.621-08:00</updated><title type='text'>Cảm nhận và cùng chia sẻ ...</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default?orderby=updated'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25&amp;orderby=updated'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>83</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-2940405409855336247</id><published>2009-04-08T17:25:00.000-07:00</published><updated>2009-04-08T17:27:27.203-07:00</updated><title type='text'>Nhớ…</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:130%;" &gt; Tuổi học trò đã lùi xa vào quá khứ. Sao những kỷ niệm ngọt ngào đôi chút xót xa vẫn còn hoài như gần lắm, mới đây thôi. Chỉ là thời gian ngắn của năm cuối đời học trò vẫn đủ để đôi lúc bâng khuâng nhớ về. Như đêm nay trăng sáng, bất chợt dậy lên một niềm nhớ.&lt;/span&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cơn mưa mùa hạ năm ấy đã đưa mình đến gần nhau. Ánh mắt em trĩu buồn nhìn những hạt mưa qua. Ta vu vơ tiếng ghita bập bùng trong căn gác vắng. Rồi ta đến gần nhau chia sẻ nỗi niềm. Lời chuyện trò chân thành sưởi ấm lòng em đang lạnh vì nỗi lo dang dở việc học hành. Bấy nhiêu thôi cũng đủ khởi đầu cho chuyện tình hoa mộng thời học trò. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhớ những cơn mưa qua trên đường đi học, hai đứa chụm đầu bước dưới mưa. Đôi trái tim yêu còn quá dại khờ để nói lên điều muốn nói. Chỉ tiếng cười khúc khích và cái nắm tay lặng lẽ trao nhau. Nhớ những tối bài vở xong hai đứa thong dong trên đường làng ngập ánh trăng thanh, kể nhau nghe vài câu chuyện vu vơ cũng đủ ấm lòng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Và nhớ, lúc chia tay về với cuộc mưu sinh bóng em mờ dần sau làn mưa cao nguyên. Ta nghe lòng mình lạnh hơn cơn mưa ngoài trời. Từ đó mình bị cuốn đi trong dòng đời muôn ngả chỉ gặp nhau trong ký ức đẹp của thời học trò trắng trong đến nao lòng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Hai mươi năm sau mình gặp lại nhau tình cờ như lần đầu vụng về đến với nhau. Khác chăng em đã là mẹ của hai con, ta vẫn là kẻ bộ hành đơn độc trên đường đời bon chen tranh cạnh. Gặp lại nhau nghe kỷ niệm kêu gào nhắc nhớ một thời hoa mộng. Cả em và ta đều hiểu rằng đó chỉ là kỷ niệm. Mà kỷ niệm dẫu có đẹp đến vô cùng thì cũng là những gì thuộc về quá khứ. Hiện chồng xếp lên đó bao nỗi lo cơm áo, gia đình, và ta còn bao mơ ước chưa thành. Nỗi nhớ dù lớn vẫn là ký ức, em và ta còn bao lo toan. Dù biết thế nhưng vẫn không thể chôn đi niềm nhớ như đêm nay dưới trăng ta nhớ…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhớ kỷ niệm để nhắc mình đã từng có một kỷ niệm đẹp. Nhớ những cơn mưa, nhớ ánh trăng quê, nhớ tiếng ghita ngây ngô thuở nào và nhớ cái nắm tay trắng ngần hồn nhiên… Để nhớ rằng ta có một người bạn thân hơn bạn thân luôn quan tâm đến vui buồn thành bại của ta trên đường đời. Nhớ để nhớ và để sống trách nhiệm hơn với mình và với đời. Phải không em?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: times new roman;font-family:times new roman;"  class="pAuthor"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;LÊ QUANG THỌ (&lt;em&gt;Đắc Lắc&lt;/em&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-2940405409855336247?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/2940405409855336247/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=2940405409855336247' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2940405409855336247'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2940405409855336247'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2009/04/nho.html' title='Nhớ…'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-3287270878353743947</id><published>2008-09-15T00:36:00.000-07:00</published><updated>2008-09-15T00:37:20.494-07:00</updated><title type='text'>Chỉ là giấc mơ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh phải hốt hoảng và giật mình. Nhưng cũng có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh chỉ muốn quay trở lại giấc mơ ấy mãi mãi. Đó là giấc mơ có em ở bên anh.&lt;/strong&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên anh cảm thấy tức giận với tiếng chuông điện thoại - tiếng chuông mà anh coi là sự khởi đầu tốt đẹp của một ngày mới - từ lâu đã thân thuộc với anh. Nhưng hôm nay lại khác, cũng là tiếng chuông ấy nhưng nó mang lại cho anh cảm giác tiếc nuối của một tình yêu. Anh ước giá như không có tiếng chuông ấy thì anh có thể ở bên em nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh và em quen nhau thật tình cờ: anh nhường em ghế ngồi trên xe buýt và những câu hỏi làm quen giao tiếp thông thường. Chính vì nét dịu dàng, sự nhỏ nhẹ trong những câu trả lời của em khiến anh nhớ mãi. Vì thế anh quyết tâm tìm hiểu về em. Những ngày sau anh cố tìm kiếm em trên chuyến xe đó nhưng chỉ nhận được sự thất vọng vì không thấy em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải gần một tuần sau, khi anh không định tìm kiếm nữa thì em lại xuất hiện. Em đến bên anh và bắt đầu câu chuyện trước. Thế là anh có cơ hội, có nickname của em. Rồi chúng ta bắt đầu hẹn hò ngoài thời gian gặp nhau trên xe buýt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vẫn nhớ mãi những lần chúng ta cùng nhau đi dạo, những lần chúng ta đi ăn kem. Và nhớ mãi câu nói của em: “Em thích mùa hè vì mùa hè ăn kem rất ngon”.&lt;br /&gt;Rồi mùa hè đến, cũng là lúc em về thăm quê. Em hẹn anh một tháng sau gặp lại và anh đã chờ đợi em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng em đã để cho anh phải chờ đợi lâu hơn một tháng, rồi hai tháng. Anh đã không chờ lâu hơn được nữa, anh dò hỏi bạn bè em và được biết em không còn trên thế gian này. Em qua đời trong một vụ tai nạn giao thông sau một tuần nghỉ hè. Khi ấy bạn bè em không liên lạc được với anh vì họ không biết địa chỉ của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chết lặng trong sự đau xót và không thể tin vào tai mình khi nghe tin dữ này. Mặc dù chúng ta chưa hề nói lời yêu nhau nhưng anh biết trong tim anh và em đã nói nên lời này từ lâu lắm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải mất hai năm anh mới dần nguôi ngoai về mối tình này. Trong suốt thời gian đó anh đã lấy công việc làm niềm vui và cố hòa mình với bạn bè. Tưởng đã có lúc anh quên em thật sự, nhưng anh biết trong góc khuất của tâm hồn mình vẫn còn hình bóng của em và anh nghĩ nó sẽ mãi mãi là hình ảnh người con gái anh yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ơi! Có phải đêm qua em đã về bên anh không? Em đã đùa vui cùng anh và cùng anh quay về quá khứ. Em ơi! Sao đến bên anh không phải là sự thật mà chỉ là giấc mơ khiến anh hụt hẫng khi tỉnh dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu là giấc mơ nhưng anh vẫn mong gặp được em, để anh được ngắm nhìn em thêm lần nữa, để anh được nói lời yêu em trọn vẹn.    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuotnhat3284…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-3287270878353743947?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/3287270878353743947/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=3287270878353743947' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3287270878353743947'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3287270878353743947'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/09/ch-l-gic-m.html' title='Chỉ là giấc mơ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-1326853580926907477</id><published>2008-09-15T00:31:00.000-07:00</published><updated>2008-09-15T00:33:14.255-07:00</updated><title type='text'>Hai người con gái tôi yêu...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Hai người con gái tôi yêu&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Xưa…&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;- Anh, em muốn là cô dâu chạy trốn !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Em ôm chầm lấy tôi khóc. Ngày mai, người tôi yêu lên xe hoa về nhà chồng, nhưng không phải với tôi. Tình yêu đã trải qua suốt ba năm và không có kết cục như chúng tôi từng dự tính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây khi cả hai đã ra trường, bố mẹ em muốn em lập gia đình kẻo con gái có thì. Nhưng lúc đó tôi chỉ là anh kỹ sư tin học mới ra trường đang làm việc ở hai nơi công việc luôn tất bật và chưa thể lập gia đình ngay. Tôi chỉ có tấm bằng đại học với hai bàn tay trắng cùng tình yêu rất giản dị chân thành với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em lại quá quen với cuộc sống xa hoa giàu có. Cho dù em có chấp nhận về ở căn phòng trọ chật hẹp tôi mới thuê thì tôi cũng không thể đảm bảo cho em cuộc sống an nhàn, đầy đủ. Ba mẹ đã nhắm sẵn cho em một Việt kiều mới về nước. Em lặng lẽ rời xa tôi và tôi hiểu. Tôi không trách em chút nào, chỉ cần em hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đột ngột, em đưa ra quyết định chạy trốn? Nếu như đã không đủ bản lĩnh để đối mặt với khó khăn liệu em có thật sự đủ bản lĩnh để chạy trốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gỡ tay em ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh xin lỗi, nhưng anh sợ mình không thể mang lại hạnh phúc đến cho em. Chúc em hạnh phúc! - Tôi nói rồi bỏ chạy vội vã.&lt;br /&gt;Tôi lao vào làm việc làm vịêc để quên đi thời gian và quên em. Đã có nhiều nngười con gái tỏ ra quan tâm chăm sóc tôi, nhưng tôi chỉ có thể coi họ như những người em gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nay…&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em là cô gái lãng mạn và mơ mộng như cơn mưa bất ngờ tưới mát cuộc đời tôi. Trái tim tôi tưởng như hóa đã lại rộn ràng, thổn thức trước tình yêu. Chẳng biết điều kỳ lạ nào khiến em yêu tôi nhiều như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước em, tôi thành thật nói cho em tất cả, về tình yêu đầu không thành. Em vòng tay siết chặt tôi: “Em không để tâm trong quá khứ anh đã yêu ai, em chỉ muốn giờ đây anh là của em mà thôi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi luôn cố gắng mang hạnh phúc đến cho người mình yêu, thế nhưng có một điều tôi đã dối em trong lòng tôi vẫn chưa quên đi hình ảnh người yêu cũ. Bất ngờ tôi nhận được điện thoại của cô ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bặt tin cô ấy bao năm nay, giờ nhận tin cô ấy sắp về nước và muốn gặp tôi bỗng nhiên những tình cảm xưa kia ùa về. Tôi sống trong hoài niệm về mối tình cũ và tôi lơ đãng với tình yêu hiện đang rất tốt đẹp của mình. Em nhạy cảm nên nhanh chóng nhận ra điều đó và em rất buồn. Em đau khổ hỏi tôi: “Có phải chị ấy sắp về nên anh hết yêu em không?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay vì giải thích rằng em mới là người tôi yêu còn tình yêu cũ chỉ là ảo ảnh thì tôi lại im lặng. Chính sự im lặng ấy tôi đã giết đi tình yêu đẹp đẽ của mình. Chỉ đến khi em đã thật sự rời xa tôi mới giật mình thảng thốt. Mối tình đầu của tôi chỉ là kỉ niệm mà sao tôi cứ mãi tự ru ngủ mình trong đó. Tôi có lỗi với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã dành cho tôi một tình yêu chân thành, vậy mà tôi đã không trân trọng nó và giữ gìn nó. Vì ảo ảnh xa vời mà tôi đã để mất người con gái tôi rất yêu. Tôi hiểu rằng mối tình cũ đã hóa sỏi làm trái tim tôi nhức nhối mà thôi. Tôi thật sự không thể sống thiếu em. Cho dù em đi đến đâu, tôi nhất định sẽ tìm được em để nói với em điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HẢI ĐÌNH, Hà Nội&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-1326853580926907477?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/1326853580926907477/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=1326853580926907477' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/1326853580926907477'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/1326853580926907477'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/09/hai-ngi-con-gi-ti-yu.html' title='Hai người con gái tôi yêu...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-7925728201685381547</id><published>2008-09-05T09:40:00.000-07:00</published><updated>2008-09-05T09:44:06.135-07:00</updated><title type='text'>Nói với anh ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bao lâu rồi mình không hôn nhau?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Bao lâu rồi mình không hôn nhau anh nhỉ? Lần gần nhất mình hôn nhau là khi nào? Anh không nhớ nữa, em cũng không nhớ nữa. Là khi nào vậy anh, chắc lâu lắm lắm rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay đột nhiên trời mưa, anh vẫn chưa về, tâm trạng quá em bật đĩa nhạc. Ca sĩ đang hát một ca khúc về câu chuyện tình. Giai điệu ngọt ngào. Anh ơi, đã có những ngày ta yêu nhau biết mấy. Vậy mà bài hát em nghe sao xa lạ quá. Như dành cho một thế hệ khác, dành cho những người khác mà không phải là anh, là em. Tình yêu của chúng mình đâu rồi? Lẫn vào nỗi lo cơm áo, lẫn vào tính toán ngày thường, lẫn vào những trách nhiệm, lẫn vào đâu đấy... có phải thế không nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh về, vội vã, ánh mắt em đón hụt ánh mắt anh. Anh mải nhìn đâu đó. Nhưng ngồi bên anh lúc này sao em thèm cái cảm giác được là người yêu anh quá đỗi. Em những muốn dựa vào vai anh, thì thầm vào tai anh: "Hôn em đi..." như ngày xưa ấy. Nhưng ý nghĩ chưa kịp cất lời, má em đã ửng đỏ. Anh đang nghĩ gì, anh đang nhìn đi đâu vậy? Hợp đồng ngày mai ký còn gì vướng mắc? Tối nay phải ngồi với ông bạn tính toán vụ làm ăn? Em sao vậy, có chuyện gì à, anh sẽ nhìn em lạ lẫm và em sẽ phải cố giấu vẻ ngượng ngùng mà thản nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau chừng ấy năm tháng thành vợ chồng, chúng mình đã quen sự hiện diện của nhau mỗi ngày trong ngôi nhà, cảm xúc dường như chai sạn lắm rồi, hay anh không còn thời gian để thể hiện cái việc đơn giản và cũng vô cùng ý nghĩa ấy, là trao cho em một nụ hôn êm đềm, nồng ấm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh lên xe đi rồi căn phòng lại rộng mênh mông. Em đã quen với những ngày cuối tuần đằng đẵng không anh thế này. Hôm nay, không bật computer, em ngồi đây cho kỷ niệm ùa về. Ngày em bẽn lẽn ngồi lên xe anh ra hồ Tây hóng gió. Anh bối rối không biết đậu xe chỗ nào bởi trước sau đập vào mắt là những cảnh ôm hôn. Hình như anh cũng biết em đang nghĩ gì. Tay anh vụng về tìm bàn tay em cũng đang run rẩy. Rồi má em nóng bừng hơi thở anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai nói gì trên suốt chặng đường về nhưng từ đó chúng mình là của nhau. Và tiếp sau là nụ hôn vội vã khi anh sắp lên tàu đi xa, là nụ hôn cuống quýt sau những ngày nghỉ lễ, là nụ hôn mằn mặn trong nước mắt khi em hờn dỗi...đã neo đời hai chúng mình lại với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng mình đã quá bận rộn, những nụ hôn thưa vắng dần mà không ai để ý. Nhiều lúc muốn nói ra lắm với anh suy nghĩ này, mong tìm lại cảm xúc xưa, nhưng rồi em lại... ngượng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Điều đó có buồn lắm không anh khi em không nhớ lần cuối cùng mình hôn nhau là bao giờ! Liệu anh có nghĩ như em không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PHAN HÀ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-7925728201685381547?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/7925728201685381547/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=7925728201685381547' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7925728201685381547'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7925728201685381547'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/09/ni-vi-anh.html' title='Nói với anh ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-4724779002265482367</id><published>2008-08-30T17:35:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T17:40:14.136-07:00</updated><title type='text'>Chuyện sex của những cô gái 7X...</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;So với 8-9X, họ được tiếng “tử tế”, nhưng so với 6X trở về trước thì lại “hư hỏng”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Họ khát khao được phóng khoáng như giới trẻ nhưng không đủ dũng cảm để bứt phá. Mà cam phận "giữ phẩm hạnh" như thế hệ mẹ thì lại ấm ức. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Thế hệ mất mát - mình muốn mượn cụm từ này để nói về một vấn đề hết sức tế nhị:&lt;/p&gt;&lt;p&gt; S-E-X của một số người thuộc thế hệ 7X (hoặc trên dưới tí xíu), cụ thể là những cô gái tạm gọi là quá lứa lỡ thì, những người lỡ sinh nhầm thời (gái nhiều hơn trai) nên... khó lấy chồng.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thế hệ 7X, nghĩa là đến giờ, họ ít nhất cũng đã suýt soát 30, cái tuổi mà nếu chưa lập gia đình thì theo quan niệm ngày xưa đã là ế. Khổ, thế hệ này từ nhỏ đã bị "tiêm" vào đầu cái công dung ngôn hạnh của mẹ, tuy đã đôi phần rơi rớt nhưng vì được giáo dục từ nhỏ nên thấm khá sâu. Đến khi lớn lên, bước vào cái tuổi tạm gọi là trưởng thành, thế hệ này lại đón nhận một luồng gió mới, ào ạt như vũ bão, đó là tư tưởng tự do, phóng khoáng về tất cả mọi thứ, nhất là tình dục. Và thế là họ bị hai luồng tư tưởng này giằng xé. Họ như thế hệ chuyển giao, thế hệ quá độ, và trở thành “thế hệ mất mát”. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;So với 8-9X, họ được tiếng “tử tế”, nhưng so với 6X trở về trước, họ lại “hư hỏng”. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thế hệ 8-9X được sinh ra và lớn lên trong thời kỳ mới, từ nhỏ đã tiếp nhận tư tưởng hiện đại, nên những lời giáo huấn về công dung ngôn hạnh (mà đặc biệt là hạnh) của mẹ đã rơi rụng nhiều. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước cô bé phòng mình nhận xét: “Thiếu nữ bây giờ chẳng có chút duyên con gái gì cả, ăn nói thì bỗ bã, cư xử thì thiếu ý tứ”, lúc đó mới giật mình. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đúng là thế thật. Trẻ con ngày xưa xem phim có cảnh hôn nhau, xấu hổ quay mặt đi, nay thì trẻ con thực hành thạo hơn cả người lớn. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;8-9X đón nhận tư tưởng phóng khoáng từ nhỏ nên lớn lên cứ thế hành xử, coi như một lẽ đương nhiên, không phải bận tâm. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, thế hệ 7X tiếp nhận hai luồng thông tin. Khổ, hai luồng này đánh nhau chan chát. Họ khát khao được hiện đại, được phóng khoáng, cởi mở như giới trẻ, nhưng lại không đủ dũng cảm để bứt phá. Mà cam phận chịu giữ phẩm hạnh như thế hệ mẹ thì lại ấm ức trong cảnh "trâu buộc trâu ăn". &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Híc, ngày xưa các cụ giữ được (ấy là đa số thôi, chứ cũng thiếu gì người ăn cơm trước kẻng hoặc không chồng mà chửa) cũng bởi câu “thời thế tạo anh hùng”. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Hồi đó, các cụ đều giống nhau cả, nam nữ thụ thụ bất thân, lấy đâu ra cơ hội mà không gìn với giữ. Đấy là chưa kể, ngày xưa, phụ nữ phụ thuộc vào đàn ông, vai trò trong gia đình mờ nhạt nên có muốn bứt phá cũng khó. Sau đó là đến thời chiến tranh loạn lạc, có đàn ông đâu cho họ hư hỏng. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thế nên, các cụ gìn vàng giữ ngọc giỏi lắm, mặc dù cũng khó khăn biết bao. Nhưng khi đã vượt qua được những khó khăn (mà không có cách nào khác là phải vượt qua) thì với tất cả lòng tự hào về phẩm hạnh của mình, họ quên mất những tháng ngày dằn vặt, khổ đau, và muốn người khác (con cháu) cũng phải noi gương mình. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Họ không biết rằng, rất vô tình, mình đang khiến cho những người lớp sau lặp lại sự đau khổ của chính mình ngày trước.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;“Thế hệ mất mát” thì đã có phần khác hẳn. Họ độc lập về kinh tế, về tư tưởng và ngày càng khẳng định vai trò xã hội của mình. Vì thế, trong cuộc sống, họ luôn biết chủ động. Nhưng lợi thế này lại trở thành bi kịch vì họ vẫn mang nặng tư tưởng phong kiến. Họ không dám vượt qua chính mình, vẫn lên án những người liều mạng hơn, mặc dù chính họ lại thèm biết bao điều đó. Không dám bứt phá, những người phụ nữ thuộc “thế hệ mất mát” khổ nhiều lắm. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khổ thì đâm ra ích kỷ. Họ ngán ngẩm cho bản thân mình rồi quay lại dè bỉu “bọn trẻ con hư thân mất nết”. Nói có thể không ai tin, nhất là các em 8X, 9X nghe xong chắn chắn sẽ bảo điên, nhưng mình có một cô bạn gái, năm nay đã 30 tuổi rồi mà chưa một lần biết hôn. Bạn ấy sống một cách cực đoan và khô khan.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Nói về chuyện tình dục thì cũng hơi sâu quá, nhưng cứ đơn giản như việc mặc hơi mát mẻ một tí đi ra đường như là áo hai dây chẳng hạn, đâu phải ai trong cái "thế hệ mất mát" cũng dám mặc. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không đến nỗi bị nhận xét là người thiếu đứng đắn khi mặc áo hai dây, nhưng mà chắc chắn họ sẽ được nghe câu “người đứng đắn thì không mặc áo hai dây”. Ohlala, đúng là chỉ thay đổi cách nói một tí (giống như nói 50% mù chữ thay vì 50% biết chữ) là đã khác rồi. Thật ra bản chất thì chỉ có một mà thôi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Riêng về vụ áo hai dây, thời các bà 6X trở về trước làm gì có mốt áo này. Ngày nay có thì họ đâu có thể mặc được nữa. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Còn 8X, 9X, họ mặc đơn giản vì thấy đẹp và mốt, không ai bàn đến “hạnh” hay đứng đắn ở đây cả. Chỉ khổ cho thế hệ mất mát, họ muốn mặc, có thể mặc, mà không dám mặc. Chẳng là mất mát đấy ư?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Tin rằng, "thế hệ mất mát", nếu không bị mất mát, thì họ sẽ làm được nhiều việc hơn cho đời, và họ sẽ được sống hạnh phúc. Bạn nghĩ sao?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Lethuy's blog&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-4724779002265482367?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/4724779002265482367/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=4724779002265482367' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/4724779002265482367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/4724779002265482367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/chuyn-sex-ca-nhng-c-gi-7x.html' title='Chuyện sex của những cô gái 7X...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-6593255489127838559</id><published>2008-08-30T17:01:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T17:05:31.397-07:00</updated><title type='text'>KHOẢNG CÁCH GIỮACHA MẸ VÀ CON CÁI NGÀY CÀNG BỊ NỚI RỘNG...</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Sống chung một mái nhà, ăn chung một mâm cơm, nhưng cha mẹ và con cái vẫn không thể nào hòa hợp được với nhau – đó không phải là chuyện hiếm gặp trong các gia đình hiện đại. Thực tế cho thấy rằng, dưới tác động của nhiều yếu tố, khoảng cách vô hình này ngày càng lớn. Vậy nguyên nhân nào đã dẫn đến tình trạng ấy?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;p&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tamsubantre.org/?pr=tintucxem&amp;amp;id=13842&amp;amp;cid=38"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Nắng mưa tuổi mới lớn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Tâm lý lứa tuổi – đó là tác nhân đầu tiên mà người ta nhắc đến khi nói về sự lỏng lẻo trong mối quan hệ giữa hai thế hệ này. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Hà Dung, sinh viên năm thứ nhất, ĐH Giao thông Vận tải tâm sự: “Mình và bố mẹ chưa bao giờ tìm được tiếng nói chung trong bất kể chuyện gì, ngay cả trong chuyện nhỏ nhặt nhất như ăn mặc. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khi mình nói muốn ăn Pizza thì mẹ bảo chỉ học đòi, &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;khi mình nghe nhạc Rock thì mẹ bảo đau cả tai. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khổ nhất là con em gái mình, nó mua được bộ quần áo khá thời trang theo phong cách, nhưng không dám mặc vì mẹ đe dọa sẽ xé rách nếu như nhìn thấy nó khoác cái trang phục “vớ vẩn” đó ra ngoài đường. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tuy là giáo viên song mẹ mình lạc hậu lắm!”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Tâm sự này không chỉ là “nỗi khổ” của mình Hà Dung mà rất nhiều các bạn trẻ khác cũng đang ở trong hoàn cảnh tương tự. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự thật là, đa phần các bậc cha mẹ đều không thấu hiểu những suy nghĩ của con cái. Họ không thể hiểu nổi tại sao bọn trẻ lại có thể đam mê những âm thanh giậm dựt của Rap, hay những bộ trang phục kỳ quặc không ra quần cũng chẳng ra váy... &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Cái cốt lõi của vấn đề này có nguyên do sâu xa bắt nguồn từ suy nghĩ khác nhau của những con người được nuôi dạy bởi hai nền văn hóa khác nhau. Nếu ngày xưa, Nho giáo vẫn được coi là quốc giáo, là chuẩn mực để mọi người học theo thì ngày nay, nó bị coi là cổ hủ. Chính điều này đã tạo nên sự mâu thuẫn chưa thể dung hòa giữa hai thế hệ. &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Ở những năm đầu của thế kỷ trước, trong khi các phụ huynh đều được giáo dục bởi hệ tư tưởng “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” thì ngày nay, con cái của họ suốt ngày đấu tranh cho cái gọi là bình đẳng nam nữ. Chuyện tình dục vốn là chuyện the phòng, luôn luôn được giấu kín thì ngày nay, thế hệ trẻ lại đem ra bàn luận công khai, thậm chí còn vận động đưa cái đó vào giảng dạy trong nhà trường (giáo dục giới tính). Và những bất đồng trong cách suy nghĩ, trong tư duy ấy đã khiến cha mẹ và con cái ngày một xa nhau hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh đó, thái độ cực đoan, luôn áp đặt ý kiến của một số phụ huynh cũng là một lý do làm lớn dần khoảng cách vô hình này. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Bố mình là người rất gia trưởng. Chưa bao giờ bố chịu lắng nghe ý kiến của anh em mình. Với bố, dù đã lớn nhưng bọn mình vẫn chỉ là những thằng nhóc, mà đã là thằng nhóc thì không thể đưa ra quyết định đúng đắn được. Năm ngoái, anh mình bị bố ép thi vào ĐH Y Hà Nội trong khi anh ấy thích ngành sư phạm. Anh mình cũng phản đối ghê lắm nhưng chẳng thể thay đổi được gì. Kết quả là bị trượt vì trường đó lấy điểm cao quá. Giá mà thi Sư phạm thì cũng đã học được một năm rồi. Đã thế, bố mình còn nói anh ấy bị trượt là do yêu đương quá sớm nên bắt bỏ người yêu luôn…”. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Rõ ràng, đối với lứa tuổi vị thành niên – cái tuổi tự cho là mình đã lớn, đã trưởng thành và có thể tự mình quyết định được mọi việc thì cha mẹ lại không cho là vậy.&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự &lt;/span&gt;&lt;a href="http://tamsubantre.org/?pr=tintucxem&amp;amp;id=13937&amp;amp;cid=38"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;“chăm sóc” quá kỹ lưỡng&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt; của họ khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy bị gò bó, bị mất tự do. Chính điều này đã dẫn đến tình trạng để tránh bị cha mẹ “nhòm ngó”, đa phần các bạn trẻ đã chọn cho mình giải pháp an toàn là “im hơi lặng tiếng”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thay vì tìm đến cha mẹ để giải quyết những rắc rối gặp phải trong cuộc sống hằng ngày, đa số các bạn trẻ tuổi vị thành niên đã “trút bầu tâm sự” với những người bạn, những chuyên gia tư vấn, thậm chí là với những người xa lạ trên mạng internet... Và cứ như vậy, những mâu thuẫn, những bất đồng trong quan điểm dần nảy sinh dẫn đến những kẽ hở trong mối quan hệ ruột thịt ấy. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Khi khoa học công nghệ ngày càng phát triển thì cũng là lúc cha mẹ và con cái trở nên thiếu gần gũi với nhau hơn. Thay vì dành nhiều thời gian cho người thân, các bạn trẻ lại đắm chìm trong những trò chơi trực tuyến hay các phương tiện giải trí khác như xem phim, chát chít... &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chuyện những cô cậu học trò vùi mình bên bàn máy vi tính hàng giờ đồng hồ không phải là hiếm gặp trong xã hội ngày nay. Thậm chí có những người còn quên ăn quên ngủ, quên cả đường về nhà chỉ vì game online.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Thêm vào đó, nhịp sống bận rộn mỗi ngày khiến cho quỹ thời gian của các thành viên trong gia đình trở nên thiếu thốn. Đấy là chưa kể đến, có những gia đình mà nhiều ngày liền, cả bố mẹ, con cái đều không được nhìn thấy nhau bởi lý do rất đáng được thông cảm: vì công việc nên các bậc phụ huynh đó phải đi làm từ sớm và chỉ về nhà khi con cái đã lên giường ngủ. Cũng do không có thời gian dành cho nhau nên sự hiểu nhau cũng trở nên khiêm tốn và mâu thuẫn là điều tất yếu sẽ xảy ra.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Những bất đồng trong quan điểm, suy nghĩ giữa các thành viên là điều khó tránh khỏi trong mỗi gia đình. Người ta vẫn nói: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, nhưng sự thật thì không một ai một mình có thể xây nên tổ ấm, thậm chí cả hai vợ chồng cũng chẳng thể làm được gì nếu thiếu đi sự hợp tác của những đứa con. &lt;strong&gt;Vậy là, để có một mái nhà thực sự bình yên, dành nhiều thời gian hơn nữa để quan tâm, chăm sóc lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau, qua đó chung tay hàn gắn những khoảng cách vô hình là một việc làm vô cùng cần thiết đối với mỗi thành viên trong gia đình.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-6593255489127838559?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/6593255489127838559/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=6593255489127838559' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/6593255489127838559'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/6593255489127838559'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-giacha-m-v-con-ci-ngy-cng-b.html' title='KHOẢNG CÁCH GIỮACHA MẸ VÀ CON CÁI NGÀY CÀNG BỊ NỚI RỘNG...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-3462096054016462711</id><published>2008-08-30T16:53:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:57:48.865-07:00</updated><title type='text'>Khoảng cách giữa hai thế hệ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Sự khác biệt về quan điểm, tư duy, lối sống giữa bố mẹ và con cái tạo ra khoảng cách giữa hai thế hệ.&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phổ biến những bất đồng&lt;/strong&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Vân Anh (20 tuổi, phường Máy Chai, quận Ngô Quyền):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Bố mẹ em không cho em chơi với những bạn nhuộm tóc và trang điểm vì cho thế là hư hỏng. Nhưng thực ra những bạn ấy chỉ muốn làm mình đẹp hơn thôi, ngoài ra các bạn ấy vẫn học tốt và thân thiện, không đua đòi. Nhưng dù thanh minh thế nào bố mẹ cũng không hiểu nên em chọn cách im lặng. Không những thế bố mẹ còn doạ rằng nếu con cắt tóc, trang điểm bố sẽ cạo trọc luôn”. Vân Anh cho rằng em đã 20 tuổi, bạn bè em cũng tầm tuổi đó, nên em và bạn bè có quyền chọn cho mình cách sống như mình muốn mà vẫn học tốt, thân thiện với mọi người và cho rằng bố mẹ không nên cấm đoán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Dũng (17 tuổi, phường Niệm Nghĩa, quận Lê Chân) ngán ngẩm kể lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Em có một đứa bạn thân, từ lâu mẹ em đã không thích nó và không muốn bọn em chơi với nhau vì hoàn cảnh nhà nó phức tạp, bố mẹ nó bỏ nhau và mẹ em nghe ai đó nói là anh trai nó bị nghiện. Cách đây 2 tháng, biết tin anh nó bị chết vì chích ma tuý quá liều; mẹ không chỉ cấm mà còn dọa sẽ từ em nếu em tiếp tục chơi với bạn ấy. Mặc dù chúng em vẫn chơi với nhau nhưng nó không dám đến nhà em nữa vì bị bố mẹ em xem thường và có những lời nói rất khó nghe”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Dũng, bạn em dù sinh ra trong một gia đình phức tạp nhưng nó không phải là người hư hỏng, và do vậy hoàn cảnh gia đình của bạn em hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tình bạn giữa hai đứa. Nhưng mẹ em thì lo lắng rằng, hoàn cảnh như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tính cách và không sớm thì muộn cũng sẽ hư hỏng và sợ con mình bị ảnh hưởng từ bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh Tùng (19 tuổi, phường Đông Khê, quận Ngô Quyền) rất bức xúc: “Em đi chơi đâu cũng vậy, mặc dù đã xin phép trước nhưng cứ 30 phút mẹ lại gọi điện hỏi con đang ở đâu, làm gì? Nhiều khi thấy rất ngượng với bạn bè và cũng rất bực vì cảm thấy mẹ không hề tin tưởng mình”. Tùng cho rằng hai mẹ con thật khó nói chuyện được với nhau, vì khi nói chuyện, mẹ Tùng luôn áp đặt cho con cái phải hành động như người lớn.&lt;br /&gt;Nguyên nhân đến từ hai phía&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cha mẹ thường nhìn xã hội với cái nhìn chín chắn và tất cả những gì đã trải nghiệm, trong khi đó các bạn trẻ lại có tư tưởng phóng khoáng và tiến bộ hơn. Nhiều bậc cha mẹ quan niệm, một gia đình có nề nếp là con cái đi đâu cũng phải về đúng giờ, làm gì cũng phải báo cáo, chỉ được chơi với người này, không được quan hệ với người kia,… Trong khi đó, giới trẻ đang sống trong một thế giới “mở”, năng động, thích khám phá những cái mới. Giới trẻ có xu hướng tìm kiếm sự độc lập, muốn tách khỏi bố mẹ, thích tự mình quyết định; thế nhưng bố mẹ có xu hướng co mình lại, làm vỏ bọc vây kín lấy con vì thấy môi trường xã hội quá phức tạp. Một bên cố vây, một bên cố thoát, thế nên khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ ngày càng lớn. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Quốc Hưng và Kiều Anh vừa tốt nghiệp Đại học Dân lập Hải Phòng. Hai bạn yêu nhau suốt 4 năm học đại học. Mọi việc có vẻ thuận lợi vì hai gia đình không phản đối. Ra trường, bất ngờ Quốc Hưng có được một suất học bổng bên Pháp, nhưng anh quyết định ở làm, tự kiếm việc làm và cưới vợ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ Hưng nổi giận đùng đùng, hỏi cậu con trai: “Thử hỏi con bao nhiêu tuổi, kiếm được bao nhiêu tiền một tháng mà bày đặt chuyện lấy vợ?”. Hưng cứng rắn: “Đối với bố mẹ, con là trẻ con, nhưng đối với Kiều Anh, con là người lớn và con có trách nhiệm bảo vệ tình yêu của mình”. Cuộc khẩu chiến kết thúc trong thế bất phân thắng bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trong mắt con cái, người lớn cũng luôn cổ hủ, cố chấp.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bạn Thanh Minh (19 tuổi, phường Quán Trữ, quận Kiến An) tâm sự:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Em da trắng, mũi cao, các bạn khuyên nhuộm tóc vàng sẽ rất đẹp. Cha mẹ em là nhà giáo, rất nghiêm khắc, em không dám nhuộm vàng, chỉ dám nhuộm màu hơi nâu, nhưng về cũng bị mắng cho một trận ra trò. Hình như cha mẹ em có ấn tượng không tốt, thậm chí luôn có thành kiến về thanh niên bây giờ, họ luôn cho rằng thanh niên dễ hư hỏng, không nghe lời. Dù không muốn nhưng em vẫn cho rằng người lớn sao quá cổ hủ, hẹp hòi, không thích tiếp thu cái mới. Em cũng đã nhuộm lại tóc màu đen, đôi khi cũng muốn bàn bạc với mẹ kiểu tóc này, kiểu tóc khác nhưng không dám”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Dưới con mắt của cha mẹ, con cái dù lớn đến đâu cũng vẫn là trẻ con. Cũng chính vì thế mà cha mẹ thường ít lắng nghe những gì con mình nói, có nghe thì cũng để “nghe cho có”. Sau nhiều lần như vậy, giới trẻ ít tâm sự với bố mẹ hơn và có xu hướng tìm đến bạn bè cùng trang lứa. Nhiều bậc cha mẹ than phiền con cái không tâm sự với mình, chuyện gì cũng muốn tự giải quyết, rất dễ sai lầm.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Để hiểu được tâm lý người trẻ bây giờ, tránh áp đặt những nguyên tắc của mình nhiều khi cha mẹ cũng nên nhớ lại thời trẻ mình đã suy nghĩ và hành động như thế nào để thông cảm với con cái hơn và có cách tốt nhất để gần gũi con. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ngược lại, các bạn trẻ cũng nên đặt mình vào hoàn cảnh của bố mẹ để hiểu và thông cảm. Nhiều gia đình vì hoàn cảnh khó khăn, nên dù rất thương yêu con, bố mẹ cũng không có khả năng cho con mình ăn diện bằng bạn bè, con cái vì thế nghĩ bố mẹ quá khó tính. Những lời khuyên của cha mẹ cũng được đúc kết từ kinh nghiệm của cả cuộc đời, các bạn trẻ nên biết lắng nghe và gạn lọc những gì tốt nhất cho mình. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các chuyên gia tâm lý cho rằng: muốn con cái cởi mở lòng mình, trước hết các bậc phụ huynh cũng phải coi con mình là bạn và nhất là phải lắng nghe mặc dù không đồng ý với quan điểm của con, sau đó mới đưa ra những lời khuyên; còn đối với giới trẻ, họ cũng không nên quá cực đoan để hiểu các bậc phụ huynh của mình và dung hoà được một cách tốt nhất sở thích với những “nguyên tắc” của cha mẹ. Thay vì tranh cãi, nếu cả hai phía cùng chịu khó lắng nghe nhau thì khoảng cách mới có thể ngày một rút ngắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọc Hà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-3462096054016462711?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/3462096054016462711/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=3462096054016462711' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3462096054016462711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3462096054016462711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-gia-hai-th-h_30.html' title='Khoảng cách giữa hai thế hệ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-3308567127055682354</id><published>2008-08-30T16:40:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:43:32.618-07:00</updated><title type='text'>Khoảng cách giữa hai thế hệ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Cha mẹ một hướng, con một nẻo&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Hai thế hệ: người lớn tuổi và người trẻ tuổi luôn luôn có một khoảng cách nào đó nhất định. Ngày nay, chính khoảng cách này đã gây ra không ít xung đột trong gia đình giữa con cái và cha mẹ. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tạo nên sự hiểu lầm giữa người lớn tuổi và giới trẻ, ngày càng làm hai thế hệ xa dần nhau. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Hùng (17 tuổi – Đống Đa, Hà Nội) ngán ngẩm kể lại chuyện xích mích gần đây giữa cậu và mẹ: “Em có một thằng bạn thân, cách đây 2 tháng có một anh bị nghiện ma túy và chết, thằng bạn em nhà kế bên anh kia nên nó sang giúp đỡ gia đình anh trong những ngày tang lễ. Vậy mà sau đám tang ấy mẹ em đã cấm không cho chơi với bạn ấy. Thậm chí mẹ còn doạ: Sẽ từ nếu thấy còn chơi với thằng ấy. Việc nghiêm trọng đến mức dù em có giải thích thế nào cũng bị mắng, gán thêm tội “mất dậy, khôn nhà dại chợ” hay “có mắt như mù, toàn chọn bạn xấu để chơi”. Nên bây giờ hai đứa vẫn thân với nhau nhưng trong bí mật… Nó không dám đến nhà em chơi vì bị bố mẹ em xem thường và nói những lời rất khó nghe”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay như Vân Anh – cô bạn lớp 12A PTTH Nguyễn Gia Thiều luôn bị bố mẹ quản thúc mỗi khi gọi điện, đi chơi với bạn bè. Vân Anh tâm sự: “Bố em rất “dị ứng” với những đứa con gái nhuộm tóc và trang điểm vì bố cho như thế là đua đòi, nhưng một số bạn của em chỉ thích làm đẹp cho hợp với phong cách thời trang của giới trẻ ngày nay bên cạnh đó các bạn ấy vẫn học tốt và thân thiện, không phải học dốt hay đua đòi. Nhưng dù có thanh minh thế nào cũng bị cấm chơi với các bạn, và đe em Chỉ cần con cắt tóc, trang điểm lòe loẹt bố sẽ cạo trọc luôn, có thanh minh mấy cũng thế nên em chọn cách im lặng”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổ sở hơn là với Minh Tùng – chàng con một của gia đình, dù Tùng đi chơi có xin phép nhưng cứ 20 phút mẹ lại gọi hỏi Tùng đang ở đâu và bao giờ về. Chuyện ăn uống, quần áo đến bạn trai bạn gái…nhất cử nhất động Tùng đều chịu sự quản lý nghiêm khắc của bố mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu phân trần: “Khoảng cách giữa hai thế hệ chắc chắn trong gian đình nào cũng có. Mình thích chơi trượt ván nhưng bố mẹ phản đối dữ lắm, mẹ lúc nào cũng nói “con lớn rồi” nhưng lại đối xử với mình như thể mới 9, 10 tuổi, và phán quyết cuối cùng được đưa ra là “Không ván trượt, không chơi môn thể thao nguy hiểm vì vừa vô bổ lại dễ…gây tai nạn”. Có những chuyện mẹ không hiểu mình cũng không muốn kể hay giải thích như vậy là có khoảng cách rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều bậc phụ huynh không thể hiểu nổi tại sao đứa con của mình hay bướng bỉnh, cãi lời, khác với hồi xưa khi con cái răm rắp tuân theo cha mẹ mình. Và ngược lại những 8x, 9x thì lại không thể hiểu nổi rằng tại sao cha mẹ mình lại cổ hủ, cứng nhắc và áp đặt như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nối liền “dấu cách” &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Khoảng cách giữa bạn và bố mẹ mình lớn đến thế nào? Bạn sẽ làm thế nào khi bố mẹ hơn bạn quá nhiều tuổi? Bạn đã bao giờ tâm sự chuyện tình cảm bạn bè, yêu thương với cha mẹ không? Đây là chính là những điều khiến nhiều bạn trẻ băn khoăn và tự hỏi nên giải quyết thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mình đã rất nhiều lần thử nhưng không thể. Mình cứ vừa mở miệng định tâm sự thì đã nhận lại sự phản đối kịch liệt. Bố mẹ nhiều lúc không biết tâm tư tình cảm của mình luôn bị giữ chặt trong lòng, không có cách nào giải thoát. Và đó là lí do mà mình trở thành con người ngoài đời thì sống rất khép kín, ít nói chuyện và vô cùng nhút nhát. Còn mình ở trên mạng thì lại là con người rất khác, cởi mở, tự tin và vui vẻ. Mọi người thích con người đó của mình” –&lt;br /&gt;Vân Anh tâm sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cha mẹ phần lớn luôn nhìn vào xã hội với cái nhìn chín chắn với tất cả những gì đã được trải nghiệm trong cuộc sống trong khi giới trẻ chúng ta lại nhìn mọi thứ bằng con mắt phóng khoáng và tiến bộ hơn.Vì vậy những quan điểm của cha mẹ và con cái cần phải có sự phân định rõ rệt, lối sống quy tắc dần thay thế và sự tiến bộ cần phải được phát huy. Nhưng tiến bộ không có nghĩa là đi qua xa thời đại với những trò lố hay hành động bất thường ở người trẻ. &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Cha mẹ cũng như những người trẻ cần biết thay đổi chính mình chứ không thể đòi hỏi người khác phải thay đổi&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn rút ngắn được khoảng cách này chỉ có một con đường duy nhất là tình thương. Tình thương đưa đến sự chấp nhận và khi nào con người biết chấp nhận những khác biệt của nhau thì xung đột mới có thể chấm dứt được. Thiếu tình thương là thiếu sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái. Hãy đừng chỉ nhìn vào những khác biệt, sai trái, bạn hãy mở lòng và nghĩ đến cha mẹ nhiều hơn để hòa nhập được cùng suy nghĩ của thế hệ đi trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo VTC&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-3308567127055682354?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/3308567127055682354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=3308567127055682354' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3308567127055682354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3308567127055682354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-gia-hai-th-h.html' title='Khoảng cách giữa hai thế hệ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-3865617164383027402</id><published>2008-08-30T16:33:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:38:55.623-07:00</updated><title type='text'>Khoảng cách trong gia đình ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nhiều lần , vô tình vào đọc các blog có mang tính chất cá nhân , tớ tình cờ bắt gặp rất nhiều những entry mang cảm xúc , hay thực chất là xả ... chủ nhân của những blog này là những cậu bé , cô bé mới lớn ... vì nhiều lý do và nguyên nhân họ viết về bố mẹ họ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;"...Bà áp đặt tôi lắm , bà có biết không ? nhiều lúc tôi chỉ muốn chửi thẳng vào mặt bà ... để rồi tự giận mình không có đủ can đảm ...''&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Lúc đầu , cảm thấy bất ngờ ... bất ngờ vì tại sao có những người mang bố mẹ ra mà chửi , chửi cho cả thiên hạ nghe ... nhưng rồi nghĩ lại thì cũng cảm thông , bởi vì giữa 2 thế hệ gần gũi nhau trong gia đình đó là khoảng cách , 1 khoảng cách lớn về tuổi tác , suy nghĩ , kiến thức , kinh nghiệm , quan niệm ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Suy nghĩ nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Có khoảng cách lớn về tuổi tác ... &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Ngày xưa đất nước cần những con người lớn tuổi , có kinh nghiệm như ông bà bạn , bố mẹ bạn không có đất ! Ngày nay , đất nước lại cần những người trẻ tuổi , có sức trẻ , dám nghĩ , dám làm , không bị làm sao thì mới dám nhận , như bạn ý , bố mẹ bạn lại không có chỗ 1 lần nữa --- Bố mẹ chúng ta , xuất thân từ đâu thế ? có phải ai cũng là quý tộc , hay có phải ai cũng tự nhiên mà có tiền , xây nhà , mua xe cho bạn đi học không ? Tất cả đều xuất phát từ lao động , hơn ai hết , bố mẹ chúng ta hiểu rõ giá trị của đồng tiền . Họ bắt bạn phải tiết kiệm , phải biết giữ gìn và quý trọng những thứ đơn giản nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Còn bạn , sinh ra trong điều kiện vật chất , bạn nói là có tiền thì phải tiêu , có nhiều thì phải phá , có quá thì phải vứt bớt đi &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;... Khoảng cách ---&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bố mẹ nhé , ngày xưa học giỏi lắm :&gt; , cứ bắt bạn phải học , phải chăm chỉ nhé ... rồi suốt ngày ca thán là : " Có mỗi việc ăn với học mà không làm được thì còn làm được gì nữa "&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Còn bạn , bạn bảo là : " ngày xưa thì có cái gì để mà học , kiến thức nó thay đổi như điên ý , con vứt sách cho bố mẹ đến trường học nhé , xem có được như con không "&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;... Khoảng cách ---&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Suy nghĩ về tình yêu ... ngày xưa 2 cụ gặp nhau tình cờ trong 1 hôm trời mưa to gió lớn , mẹ bạn đi thăm bà ngoại ở bệnh viện ( trả vờ thế ) , bố bạn bắt gặp và đấy , tự đi mà tưởng tượng ra nhé &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Còn bạn , bạn gặp thằng / con người yêu ( bạn cũng gọi nó như thế ) trên mạng , hẹn đi chơi mấy hôm , xong nó bảo hình như có tình cảm với bạn , xong bạn cũng thế , thế là yêu nhau ... chia tay nhau xong có khi cười hô hố , chửi nhau như điên . Mà trong khi yêu không biết còn làm gì với nhau nữa cơ ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bố mẹ có cấm bạn yêu thì cũng đừng chửi bố mẹ nhá , chỉ muốn bảo vệ bạn khỏi những thằng con trai xấu , như cái thằng Họa Mi chẳng hạn ý , đừng tin nó ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Suy nghĩ về tình bạn ... bố mẹ bắt bạn chơi với những người tử tế , học giỏi , " con cứ noi gương bạn kia kìa , người ta học giỏi thế sao mình không học được như người ta " ... còn bạn thì bảo " cái thằng ấy, ma nó thèm chơi " , bạn thích chơi với những người bạn thích , có khi là những anh em sống chết có nhau , có khi là những tình bạn lệch giới mà chẳng hề phân biệt , giữ khoảng cách ... bố mẹ có cấm thế nào thì các bạn cũng đừng bỏ rơi tớ nhé ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn buồn , bố mẹ không hiểu , bạn cũng chẳng muốn tâm sự &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn vui , bố mẹ chẳng biết , bạn cũng chẳng muốn sẻ chia &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn muốn được ở 1 mình , thờ ơ với sự quan tâm của phụ mẫu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn muốn hét to lên rằng bạn đã lớn &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn muốn thể hiện bạn có thể làm được nhiều thứ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đôi khi , bạn thất bại ... bạn khóc , bố mẹ dỗ bạn cũng chẳng nín được , cứ khóc mà không hề biết có 2 người cũng đang nhỏ lệ trong lòng ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Dù khoảng cách giữa 2 thế hệ có lớn thế nào đi nữa , bạn cũng đừng quên rằng , tình yêu là không có khoảng cách , bố mẹ luôn là 2 người yêu thương bạn nhất , mãi là như thế , tình cảm đó lớn hơn gấp tỉ lần và đè nát bét tình yêu mà bạn đang suốt ngày " yêu em nhất " , " yêu anh mãi mãi " ... ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;rích Blog Hoạ My&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-3865617164383027402?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/3865617164383027402/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=3865617164383027402' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3865617164383027402'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3865617164383027402'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-trong-gia-nh.html' title='Khoảng cách trong gia đình ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-6223933303319725555</id><published>2008-08-30T16:27:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:30:04.709-07:00</updated><title type='text'>Khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ&lt;br /&gt;Th.S Nguyễn Thị Oanh nhìn nhận: “Hiện nay, khoảng cách tâm lý giữa cha mẹ và con cái ngày càng xa do người lớn thì hướng về quá khứ còn trẻ thì hướng về tương lai. Đại đa số cha mẹ không theo kịp hoạt động của con cái, không hiểu nổi thế giới của trẻ ngày nay”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Trong một nghiên cứu gần đây về mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái do giảng viên Võ Văn Nam (ĐH Sư phạm TP HCM) thực hiện trên 300 SV của các trường ĐH cho thấy: Trên 30% SV cho rằng mình rất cô đơn dù đang sống trong gia đình có đầy đủ bố mẹ. Nhà giáo ưu tú&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Phúc Ân (TT TVTL Tình yêu - Hôn nhân - Gia đình TP HCM) nhận định thêm: Vấn đề khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ đáng báo động từ lâu. Ở nước ta, vấn đề diễn ra chậm ở miền Trung, chưa rõ rệt ở miền Bắc nhưng diễn ra mạnh ở miền Nam, đặc biệt nghiêm trọng ở những thành phố phát triển...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trong mắt cha mẹ: Con dù lớn đến đâu thì vẫn là... con nít!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm lý chung của các bậc cha mẹ hiện nay là muốn “độc quyền” sở hữu con cái, nhất nhất mọi thứ phải do bố mẹ quyết vì trong mắt bố mẹ, con dù bao nhiêu tuổi vẫn là... con nít ! Chính vì thế mà các bậc phụ huynh ít khi lắng nghe con cái mình nói, mà có lắng nghe thì cũng “nghe cho có”. Sau vài lần thấy lời nói của mình không có “trọng lượng” cho lắm, trẻ tự động ít tâm sự với bố mẹ hơn và có xu hướng tìm đến bạn bè cùng trang lứa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuấn Anh (TP HCM) và Kiều Vân (Gia Lai) yêu nhau suốt bốn năm học chung ĐH. Hai người cũng đã ra mắt hai bên gia đình và mọi chuyện có vẻ thuận lợi khi chưa thấy ý kiến ai phản đối. Bạn bè trong lớp cũng ủng hộ và mong được ngày “ăn kẹo” của hai “con sam” (đi đâu cũng dính lấy nhau) dễ thương lớp 01NV, ĐHDL Văn Hiến TP HCM. Ra trường, bất ngờ Tuấn Anh được một suất học bổng du học bên Pháp. Gia đình vận động anh đi du học nhưng anh từ chối thẳng thừng: Con sẽ ở nhà, tự kiếm việc làm và cưới vợ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ Tuấn Anh cứ ngỡ xưa nay con trai mình “yêu cho vui”, ai ngờ đòi cưới thật. Hai ông bà nổi giận đùng đùng, hỏi cậu con trai: Mày thử trả lời coi mày đã bao nhiêu tuổi, kiếm được bao nhiêu tiền một tháng mà bày đặt vợ với con? Tuấn Anh cứng rắn: Đối với bố mẹ, con còn nhỏ nhưng với Kiều Vân, con là đã người lớn và có trách nhiệm với tình yêu của mình! Cuộc khẩu chiến kết thúc trong thế bất phân thắng bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuấn Anh khăn gói lên Gia Lai tìm việc để có cơ hội được gần gũi, chăm sóc người yêu. Những cuộc điện thoại về hỏi thăm gia đình cũng thưa dần. Giới trẻ ngày nay có xu hướng tìm kiếm sự độc lập, muốn tách ra khỏi sự bảo hộ của bố mẹ, thích tự mình quyết định. Thế nhưng bố mẹ lại có xu hướng co mình lại, làm vỏ bọc vây kín lấy con vì thấy môi trường xã hội quá phức tạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là nhiều người vẫn còn quan niệm: Một gia đình có nề nếp là con cái đi đâu cũng phải về đúng giờ, làm gì cũng phải báo cáo, chỉ được chơi với người này, không được quan hệ với người kia... Trong khi giới trẻ đang sống trong thế giới “mở”, thích được năng động, được khám phá và thử thách mọi thứ. Một bên cố vây, một bên cố thoát, thế nên khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ ngày càng lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bà mẹ trẻ gọi đến thổ lộ: “Tôi thật không ngờ con gái tôi dám làm một chuyện “động trời” như vậy. Tối hôm qua vào phòng nó, tôi thấy nó đang thủ dâm, mà nó mới 15 tuổi”. Trong sự kinh ngạc quá đỗi, bà mẹ đã trút lên con gái một cuộc “tổng xỉ vả”. Bà mẹ đã không nén được cơn lôi đình khi cho rằng con gái mình là “con nít nhưng dám làm chuyện người lớn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy Nguyễn Phúc Ân nhìn nhận: Trong mắt những người thế hệ trước, việc thủ dâm là một “tội” lớn, nhất lại là giới nữ. Thế nhưng họ đâu biết rằng hiện nay, giới trẻ tiếp xúc thông tin về tình dục sớm hơn rất nhiều qua sách báo, truyền hình, Internet... Xét cho cùng thì việc cháu gái đó làm chẳng có gì “to tát” lắm để bà mẹ phải to tiếng, làm cháu xấu hổ và không dám gần mẹ. Biện pháp bà mẹ nên làm là gần gũi, tìm hiểu tâm tư con gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể khuyên con rằng: Thủ dâm không phải là việc làm xấu xa lắm nhưng không nên làm vì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe và tinh thần, cần chơi thể thao nhiều và đến các câu lạc bộ đội nhóm sinh hoạt để có ích cho bản thân và điều quan trọng là để quên đi cái “nhu cầu” chưa cần thiết đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trong mắt con cái: Người lớn luôn cổ hủ, cố chấp !&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều bạn trẻ vâng lời cha mẹ theo kiểu “người lớn mà nói là cấm sai”. Chính vì thế mà trong đầu trẻ, nếp nghĩ “người lớn luôn cổ hủ, cố chấp trong mọi vấn đề” hằn sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế hệ trước cũng khó “đồng điệu” được với lối sống giới trẻ. Bạn Thu Minh (Q.5) gọi đến Trung tâm tư vấn, tỉ tê: Em có nước da trắng, mũi cao, bạn bè khuyên em nhuộm tóc vàng sẽ rất đẹp và sang. Em biết ba mẹ em là nhà giáo, rất nghiêm khắc trong việc con gái đua đòi. Em không dám nhuộm vàng, chỉ dám nhuộm màu hạt dẻ nhưng cũng bị “dũa” một trận ra trò.&lt;br /&gt;Hình như cha mẹ có ấn tượng không tốt, thậm chí có thành kiến với lối sống thanh niên bây giờ. Họ luôn thường trực ý nghĩ thanh niên bây giờ dễ hư hỏng, không nghe lời... Dù không muốn nhưng em vẫn nghĩ rằng người lớn sao quá cổ điển, bảo thủ, hẹp hòi, không thích tiếp thu cái mới. Em đã nhuộm lại tóc màu đen và đôi khi cũng định bàn với mẹ kiểu tóc này, kiểu tóc kia nhưng không dám...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù cha mẹ cũng đã từng trải qua thời trẻ nhưng khi về già, họ lại không nhớ rõ thời trẻ mình đã suy nghĩ, hành động như thế nào và khó có thể hiểu được tâm lý của người trẻ bây giờ. Họ dễ phạm sai lầm là đưa nguyên tắc của người già áp đặt cho người trẻ, dễ sinh ra khoảng cách lớn về mặt tâm lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phụ huynh cũng cần... học !&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy Võ Văn Nam nêu ra một nghịch lý: ở nước ta, con cái thường xuyên được học “cách làm con” từ gia đình, nhà trường, xã hội, trong khi cha mẹ ít được (và ít muốn) học “cách làm cha mẹ”. Ở các nước phương Tây như Pháp, Ý, Đức... làm cha mẹ được coi như một “nghề” và các bậc phụ huynh đến lớp học rất nghiêm túc. Rõ ràng con cái ngày càng có đời sống tâm lý phức tạp, cha mẹ không học hỏi thì khó mà theo kịp trong việc dạy dỗ. Nếu chỉ dạy con theo “bản năng”, nghĩ như thế nào, dạy thế ấy, tất yếu sẽ phát sinh nhiều điểm bất cập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề tồn tại lớn nhất sinh ra khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ hiện nay vẫn là chuyện các thế hệ ít trò chuyện với nhau. Con ít chịu lắng nghe cha mẹ vì tâm lý cha mẹ toàn nói những điều “biết rồi khổ lắm nói mãi”, nghe câu đầu đã biết câu sau. Còn cha mẹ cũng ít khi được nghe con nói và nhiều người còn thấy lạ là con cái ra ngoài nói liến thoắng nhưng về nhà là im như thóc. Rõ ràng là các bậc cha mẹ phải đổi mới cách trình bày khi trao đổi với con và thay đổi cả cách đón nhận (nồng nhiệt hơn, chú tâm hơn) mỗi khi con cái trao đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thực tế, trẻ chia sẻ bí mật riêng tư không phải cha mẹ mà chủ yếu là bạn bè. Vậy để hiểu được con, cha mẹ không còn cách nào khác là phải làm “bạn” với con. Trong việc rút ngắn khoảng cách giữa hai thế hệ, cách tốt nhất là cha mẹ chủ động tiến gần đến con cái. Người lớn mới có thể khai thông rào cản tâm lý thì nhịp cầu làm bạn với con mới được nối liền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thế nhưng nhiều phụ huynh vẫn cho rằng làm “bạn” được với con là rất khó ? &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGƯT Nguyễn Phúc Ân cho biết, nhiều người làm “bạn” với con thành công đã chia sẻ rằng, thực tế làm “bạn” được với con cũng dễ, nếu bằng hành động thường xuyên mỗi ngày, mỗi ngày một cử chỉ gần gũi; “bật đèn xanh” với con, tỏ ra mình rất muốn gần con và sẵn sàng chia sẻ mọi thứ; điều cha mẹ mong muốn ở con nhất cũng chính là điều con mong muốn ở bố mẹ nhất, liệt kê ra những điều đó và làm cho con; cùng nhau vạch kế hoạch đi du lịch và chơi với nhau như những người bạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Thu Mai    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-6223933303319725555?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/6223933303319725555/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=6223933303319725555' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/6223933303319725555'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/6223933303319725555'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-tm-l-gia-cc-th-h.html' title='Khoảng cách tâm lý giữa các thế hệ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-2532267769710857596</id><published>2008-08-30T16:20:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:21:28.408-07:00</updated><title type='text'>Thu hẹp khoảng cách thế hệ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thu hẹp khoảng cách thế hệ.&lt;br /&gt;(Trần Ngọc Hà)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Hôm rồi sếp tôi tâm sự rằng: “Không biết bây giờ bọn trẻ nó nghĩ gì…”, vì câu chuyện là suốt ngày chúng nó xả Stress bằng Hip- hop, Rock hay nhạc trẻ thị trường mà người lớn rất khó dung nạp. Và những thứ âm nhạc cách mạng, bán cổ điển hay cổ điển mà bố nghe thì “chúng nó” lại lắc đầu quầy quậy và nói thẳng tưng là…không thích và không tài nào nghe nổi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Câu chuyện không đơn thuần chỉ là sự “thẳng thắn bày tỏ chính kiến” như một “nét trội” của thế hệ 9X hay trẻ hơn thời nay mà còn là những khoảng cách thế hệ dường như càng ngày càng xa như một trở lực để tìm điểm chung dẫn đến sự thông cảm, hiểu nhau giữa các thế hệ hiện tại. Và những sự cách biệt trong nhận thức, trong cách nhìn cuộc sống dẫn đến những quan điểm sống trái ngược nếu không tìm được sự dung hoà thì  sẽ đẩy các mối quan hệ gia đình trở nên xa cách hơn. Đây là một nét khó chấp nhận trong văn hoá ứng xử xem trọng nền móng gia đình trong xã hội phương Đông ở bất kỳ thời điểm nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Giải pháp của ông sếp là…tạm chấp nhận những sở thích của con và cũng không bắt chúng phải thích những “cái gu” của bố. Nghĩa là mỗi một cá nhân sẽ có cách tìm cân bằng trong cuộc sống và cảm xúc của mình tuỳ vào tuổi tác và hoàn cảnh xã hội đương thời để học tập và làm việc một cách tốt nhất. Tôn trọng cảm xúc và đời sống riêng tư, chấp nhận một chút “thiệt thòi” như “cố gắng” nghe Rock cùng con là để thu hẹp một quan điểm để dẫn đến sự gần gũi, từ đó sẽ định hướng được con cái đến với những cái đẹp của sống và một lối sống có vă hoá, lành mạnh trong xã hội đương đại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sự cách biệt thế hệ chính là không chấp nhận và lên án thái quá những “đam mê” có vể “nhố nhăng” của con cái, và đầy con cái xa mình hơn và rồi sự chệch hướng trong cuộc sống sẽ diễn ra như một tất yếu.&lt;br /&gt;Những bài học về lý tưởng sống, những giá trị văn hoá và lịch sử bất biến tạo nên gốc gác của một dân tộc sẽ bị mất dần đi nếu khoảng cách thế hệ vô tình bị đẩy xa nhau ra. Học cách lắng nghe con, hoà hợp với các sở thích của chúng thì chúng cũng sẽ không ngần ngại lắng nghe bố mẹ, và rồi chúng sẽ cũng cảm thấy bình thường khi cùng “người lớn” vào Nhà hát lớn nghiêm túc xem hết một vở nhạc kịch.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thu hẹp khoảng cách thế hệ trong văn hoá ứng xử gia đình hiện đại đang là một vần đề cần kíp và cấp bách. Và ở đây, khi thế hệ 9x và sau đó lớn lên trong một không gian sống tự do, hiện đại và được bày tỏ quan điểm cá nhân cũng như chính kiến của mình thì sẽ không có chuyện “cưỡng bức văn hoá” theo sự áp đặt của người lớn.&lt;br /&gt;Thu hẹp khoảng cách này, con đường ngắn nhất là hãy trở thành bạn của chúng và như đã nói, đôi khi cũng phải nghe Rock, nghe R&amp;amp;B và đôi lúc cũng biết “lắc lư” vài điệu Ráp với bọn trẻ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-2532267769710857596?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/2532267769710857596/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=2532267769710857596' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2532267769710857596'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2532267769710857596'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/thu-hp-khong-cch-th-h.html' title='Thu hẹp khoảng cách thế hệ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-237066843735327265</id><published>2008-08-30T16:14:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:19:10.826-07:00</updated><title type='text'>Đi tìm khoảng cách thế hệ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Sẽ chẳng có khoảng cách thế hệ nào nếu xã hội lành mạnh, chuẩn mực và tình yêu thương là không khí hít thở trong mỗi gia đình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thế hệ trước có tên gọi hào sảng, gắn liền với sứ mệnh cao cả. Một cộng đồng muôn người như một, có chung một nếp nghĩ, cùng một câu nói cửa miệng, đồng phục từ một kiểu mũ, quần áo, giày dép, cùng bước đi theo nhịp quân hành... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Hôm nay thì người ta đã mạnh dạn nói đến nhiều thế hệ mà không sợ húy kỵ. Thế hệ X, thế hệ @, thế hệ ảo, thế hệ xưng tôi đã nhanh chóng khai sinh sau tiếng khóc chào đời của bao đứa trẻ. Một thế hệ không mang dấu ấn cá nhân ai mà được gắn liền với những xu thế lớn của thời đại. Một sự rạn vỡ cấu trúc vốn chật hẹp của đời sống hay dấu mốc của một sự phát triển mới đa dạng? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nhận dạng, định lượng các thế hệ mới như thế nào? Dự cảm về những xu hướng phát triển? Và thái độ nào là đúng đắn nhằm khỏa lấp những khoảng cách thế hệ, nhằm tạo ra sự yên vui trong mỗi gia đình, sự đồng thuận trong các quan hệ cộng đồng và cả hiệu quả hoạt động của một quốc gia? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thế hệ @, thế hệ ảo, thế hệ xưng tôi... là cộng đồng của những người trẻ tuổi. Rất dễ nhìn thấy thế hệ công dân này. Thời trang của họ lạ, bắt mắt, luôn đổi mới. Ống quần bọn con trai đủ rộng để tiện hơn cho các bước xoạc nhảy. Vạt áo bọn con gái luôn có xu hướng ngắn tối thiểu để có thể phô khoe tối đa sức quyến rũ của làn da gợi cảm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Họ ăn nhanh, nghe nhạc mạnh, gõ bàn phím tìm bạn tán tỉnh, chơi game hay viết blog đều nhanh thoăn thoắt... Chính nhu cầu đa dạng của thế hệ trẻ với những mẫu vải, kiểu thời trang, đến các serie điện thoại di động, ipod... đang tạo nên sức sống kỳ lạ cho mọi nền kinh tế. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Trong khi một bộ phận không nhỏ của thế hệ này đang âm thầm, lặng lẽ sáng tạo ra các giá trị mới đủ sức kết nối với sức mạnh thời đại thì không ít người lớn sổ toẹt rằng đó là thế hệ hưởng thụ. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thế hệ @, thế hệ ảo, thế hệ xưng tôi đang phải đối diện với một áp lực lớn của sự hoài nghi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Không ít nhà quản lý lo sợ họ như một bộ phận tiềm ẩn sự bất ổn thay vì tạo ra các kênh dò tìm, phát hiện, bồi dưỡng và trọng dụng họ. Điều này dẫn đến hệ quả bức bách hơn cả là việc làm thế nào để hướng toàn bộ động năng của thế hệ trẻ thành một sức mạnh, thế và lực mới cho đất nước trong tương lai gần. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tuổi tác, những đường lằn, sự khác biệt của tâm, sinh lý đương nhiên tạo nên khoảng cách thế hệ. Nhưng khoảng cách đó trở nên lớn hơn, bị khoét sâu hơn lại bắt đầu từ nơi khác. Khoảng cách thế hệ có nguy cơ trở thành khủng hoảng cao nhất khi các thế hệ trước định đặt điều kiện, mặc cả với khả năng phát triển rồi tiến tới kiểm soát thế hệ trẻ, hoặc khi họ phản ứng chậm chạm, thậm chí là cứng nhắc, đơn điệu đến thô thiển trước những biến cố đang diễn ra từng giây từng phút. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Đơn cử, đua xe là sai trái. Không thể chấp nhận việc rồ ga điên cuồng rồi lạng lách trên phố đông để gây ta những tai nạn tang thương. Nhưng thế hệ đi trước đã làm gì để hướng toàn bộ xung động ấy vào việc đạt tốc độ cao nhất trên các đường đua có tổ chức hợp pháp? Thật ít người tự hỏi: Liệu có phải những đứa trẻ lao xe vun vút trên đường phố luôn là những số phận đang thiếu trầm trọng những lời nói từ tốn, những cái ve vuốt chậm rãi, âu yếm, những lời khuyên bảo dịu dàng, những bài học đạo đức tinh tế và đầy kiên nhẫn?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Càng ít người tự hỏi: Liệu hành vi phạm pháp của trẻ con trên đường phố có phải là một cách phản ứng lại của biết bao điều phạm pháp đang ngang nhiên rượt đuổi nhau trên đường đời? &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tai nạn trên đường đua đó chắc chắn để lại hậu quả thảm khốc hơn nhiều chứ! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Ví dụ thứ hai. Từ việc phát tán một băng hình sex của một cô gái trẻ cho thấy rất nhiều phản ứng sai lầm của xã hội. Mọi thông tin chính thức cũng như tiểu ngạch đều bộc lộ rõ một đời sống tinh thần đáng lo ngại, tâm lý hiếu kỳ, nhu cầu bộc lộ cái ác, kể cả thái độ cải lương rẻ tiền, ỡm ờ dung túng cho những sai lầm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thậm chí nhiều kẻ sẵn sàng đeo trước ngực những cái mốc đạo đức, choàng khoác nhiều điều thân thiện hoặc giả trang sức thêm chút nước mắt!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Ít ý kiến nhận thấy sai lầm của trẻ con chính là hệ quả khó tránh khỏi của một xã hội bao năm qua vẫn đầy ẩn ức tình dục. Nó bắt đầu từ những ngần ngại, e dè trong việc giáo dục giới tính của những người làm cha làm mẹ đến sự nhập nhằng quan niệm tình dục với các thang giá trị đạo đức. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khoảng cách thế hệ càng được bộc lộ rõ hơn bao giờ hết từ chính những lỗi không trung thực, thói đạo đức giả của người lớn. Trong khi nhiều người còn loay hoay trục lợi từ các scandal thì cô gái trẻ đẹp ấy vẫn học hành, làm việc, tiếp tục xuất hiện trên báo chí và chẳng mấy quan tâm đến những gì đang xảy ra hôm qua, hôm kia. Khoảng cách thế hệ cũng cần được nhìn nhận từ chính mỗi gia đình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Thử hỏi có bao nhiêu ông bố bà mẹ đã xây dựng cho mình một "chương trình nghị sự" để sống gần gũi, cảm thông, thấu hiểu và chia sẻ với con cái mọi vấn đề của cuộc sống? Trong một quỹ thời gian sống ngặt nghèo, các bậc cha mẹ đã có phương cách nào để vượt lên trên việc nuôi, biến những phút gặp gỡ hiếm hoi của mỗi ngày thành cơ hội dưỡng dạy con cái? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Một người cha đã điên tiết nhẩy dựng lên khi đứa con trai bốn tuổi vô tình hỏi ông ngoại: thằng nào đấy? Nhưng khi một bông hoa rừng bám vào vạt áo, đứa trẻ ấy ngọt ngào nói với mẹ nó rằng: mẹ ơi, bạn hoa yêu con. Bạn hoa không nói gì với con nhưng con biết bạn ấy thích ra biển... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nghe xong, người bố cũng lại bàng hoàng, sửng sốt. Cả hai thái độ trên đều cho thấy người bố chưa thực sự là một người bạn, càng chưa phải là một phần đời sống con mình. Những cơn lốc công danh, tiền tài, hưởng thụ cá nhân chỉ dành cho những ông bố vài phút để... quan sát con. Và tiếp đến những xã hội thiếu những định hướng lành mạnh sẽ lấy nốt chút thời gian ấy để người đàn ông này chẳng bao giờ được sống (đúng nghĩa) với con mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nếu một lúc nào đó đang gặp vấn đề rắc rối tương tự với thế hệ trẻ, bạn hãy thử lang thang trên phố, ngước nhìn những ô cửa mỗi gia đình và tự hỏi có bao nhiêu ông bố đang đánh cờ với con trai? Có bao bà mẹ đang hát ru con gái bằng ca dao, dân ca? Có người ông nội nào tặng cho cháu trai bao cao su khi nó vào tuổi dậy thì? Có bà ngoại nào đang đứng bên quầy hàng để lựa cho cháu gái mình chiếc áo nịt ngực? Sẽ chẳng bao giờ là đủ những câu trả lời để lấp dần khoảng cách mọi thế hệ nếu trái tim bạn không là chỗ dựa ấm áp cho con cháu mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;(Theo TuoiTreThuDo)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-237066843735327265?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/237066843735327265/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=237066843735327265' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/237066843735327265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/237066843735327265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/i-tm-khong-cch-th-h.html' title='Đi tìm khoảng cách thế hệ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-5589589204990625319</id><published>2008-08-30T16:07:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T16:10:16.244-07:00</updated><title type='text'>“Khoảng cách” giữa hai thế hệ: Đâu là căn nguyên?</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Phải nói ngay rằng, cái gọi là rạn nứt xã hội và khoảng cách giữa những người trong một gia đình, nó đã và đang gây ra rất nhiều những hậu quả khôn lường, mà chỉ khi sự việc vỡ òa mọi người mới đi tìm căn nguyên của nó. Vậy căn nguyên của nó nằm ở đâu, để tìm câu trả lời quả thật là không dễ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khi một sự việc đã xãy ra và được dư luận quan tâm như chuyện của Thùy Linh, mọi người mới giật mình trông người mà ngẫm đến ta và mọi vấn đề mới được nghiêm túc nhìn nhận, nhưng nhìn nhận thế nào cho phù hợp và phản ánh không sai lệch sự thật, điều này chưa được bàn tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý kiến của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="mailto:thaolam@dantri.com.vn"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;thaolam@dantri.com.vn&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Hơn nữa, tôi dám chắc rằng trong số các nguyên nhân mọi người tìm được, hầu hết là quy cho cái khách quan, cái ngẫu nhiên bên ngoài đã tác động và xem nó như nguyên nhân chính dẫn đến cái đã xãy ra, chứ ít ai lại dám hoàn toàn nhận trách nhiệm về mình (thực tế chuyện của Thùy Linh vừa qua là một minh chứng rõ ràng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên nhân chính nằm ở đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có rất nhiều hướng để đi tìm câu trả lời, nhưng trước hết chúng ta hãy nhìn ở góc độ trong mối quan hệ gia đình, với lối suy nghĩ thuộc thế hệ những người già. Ông, Bà, Bố Mẹ trong suy nghĩ của mình cũng chỉ xem những đứa con dù đã lớn “tồng ngồng” rồi là trẻ con, mà là trẻ con thì chẳng có vấn đề gì phải lo lắng cả, chỉ lo sao kiếm đủ tiền cho chúng nó được ăn uống đầy đủ và học hành đến nơi đến chốn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Vì thế nên cùng với cuộc sống ngày càng khó khăn, họ mải miết với mục tiêu tốt đẹp, có tính lâu dài đó mà quên mất con họ đã lớn chừng nào và đang tham gia vào một xã hội vô cùng phức tạp như Bố Mẹ chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị bỏ bê, chẳng được trang bị kỹ lưỡng những kiến thức cần thiết, kinh nghiệm sống lại chẳng có, nên thử hỏi con trẻ làm sao tránh được việc phải “nộp học phí” trong trường đời cho được? Nhưng cái học phí đã đóng ấy lại quá đắt, nó đắt gấp nhiều lần cái mà cả đời người có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy làm sao để miễn giảm “học phí” cho các em mới vào đời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố, Mẹ đã không xem con cái là một đối tượng đã được xã hội hóa, nên không tìm cách trang bị cho con những cái con cái mình cần, dẫn đến các bạn trẻ phải đi tìm thông tin ngoài luồng. Nhưng trong nguồn thông tin mà các bạn trẻ tiếp nhận, lại có vô số nguồn, tốt có, xấu có, vấn đề là phân loại và tiếp nhận nó như thế nào, với năng lực nhanh nhạy, nhưng chưa đầy đủ của mình thì làm sao các bạn trẻ gạn được đục để lấy trong. Ngay cả khi ấy, cái sai lầm lớn nhất của họ là lại không xem Bố Mẹ như là một người bạn để có thể thổ lộ, bày tỏ, mà lại nghĩ Bố Mẹ mình, nào là bảo thủ, suy nghĩ không tiến bộ, quan niệm cổ hủ trong hầu hết các vấn đề, đặc biệt là tình yêu, cái thời của các cụ là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, lấy nhau vì nghĩa, chứ đâu như tụi mình mà hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ những suy nghĩ cục bộ, nhận thức không đầy đủ như thế vô hình trung đã làm cho chuyện trong gia đình trở thành chuyện nằm ở ngoài gia đình, còn khi mọi chuyện đã xảy ra thì gia đình chỉ là nơi gánh chịu hậu quả mà thôi. Để những chuyện đau lòng không tiếp tục kéo dài, có lẽ đến lúc chúng ta cần nhận thức một cách đầy đủ về nhau giữa cha mẹ và con cái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="mailto:haianh36@gmail.com"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;haianh36@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LTS Dân trí - Đây cũng là vấn đề đặt ra từ “khoảng cách” giữa hai thế hệ - cha mẹ và con cái. Đó là khoảng cách về nhận thức, quan niệm; khoảng cách tạo ra vì thiếu sự trao đổi và cách thức trao đổi không tế nhị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đất nước ta đã trải qua hơn 20 năm đổi mới, mọi mặt của đời sống xã hội đa đổi thay rất nhiều, mức sống cao hơn, nhiều vùng nông thôn đô thi hóa, phương tiện thông tin tăng vượt bậc… duy chỉ có cách thức nuôi dạy con cái trong gia đình là hầu như không thay đổi, chủ yếu  vẫn “chạy” tiền cho con ăn học, để không thua chị kém em. Ít ai quan tâm đến diễn biến tâm lý của tuổi mới lớn, đến những biến động về nhận thức, tâm hồn trước những tác động của các nguồn thông tin rất đa dạng, đa chiều, nhất là lối sống ngoại lai du nhập vào cổ súy cho lối sống cá nhân cực đoan và buông thả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tình hình hình diễn biến phức tạp đó, phần lớn các bậc cha mẹ chưa hiểu con cái mình đang nghĩ gì, thích gì, ham mê gì. Ngược lại, con cái cũng không hiểu cha mẹ, thiếu tôn trọng người sinh ra mình. Vậy thì làm sao cha mẹ có thể giáo dục, hướng dẫn con cái có kết quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổi mới tư duy và cách thức giáo dục con em trong mỗi gia đình đang là một yêu cầu bức thiết đặt ra đối với các bậc làm cha làm mẹ.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-5589589204990625319?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/5589589204990625319/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=5589589204990625319' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/5589589204990625319'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/5589589204990625319'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khong-cch-gia-hai-th-h-u-l-cn-nguyn.html' title='“Khoảng cách” giữa hai thế hệ: Đâu là căn nguyên?'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-9057903634393503792</id><published>2008-08-30T15:55:00.000-07:00</published><updated>2008-08-30T15:59:08.947-07:00</updated><title type='text'>Biết lắng nghe để xóa khoảng cách trong gia đình...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Biết lắng nghe để xóa khoảng cách trong gia đình&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chuyên gia tư vấn Đinh Đoàn trò chuyện với các bạn trẻ trong chương trình Đối thoại trẻ số 8. Ảnh: Lê Thơm.&lt;br /&gt;Xoay quanh chủ đề: “Khoảng cách thế hệ trong gia đình”, khách mời của chương trình Đối thoại trẻ số 8 - Chuyên gia tư vấn Đinh Đoàn, người gần gũi với các bạn trẻ qua chương trình “Cửa sổ tình yêu”, được phát sóng thường xuyên trên Đài Tiếng nói Việt Nam, bày tỏ sự thông cảm với các bậc phụ huynh khi có những ý kiến chưa đồng tình với giới trẻ hiện nay. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tuy nhiên, anh cho rằng, trong quan hệ giữa các thế hệ tất yếu có sự khác biệt, nhưng khác biệt để chung sống chứ không phải để chê bai. Quan trọng là cha mẹ, con cái phải biết lắng nghe và suy ngẫm.&lt;br /&gt;Vị khách mời đã cùng các bạn trẻ gỡ rối nhiều tình huống khó xử trong cuộc sống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Con trai tôi mới học lớp 8 nhưng lại yêu cô bé lớp 9. Tôi rất lo và không biết phải khuyên giải con thế nào. Xin anh Đinh Đoàn cho lời khuyên?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Đôi khi chúng ta quên rằng, mình từng có thời trẻ. Chắc chị còn nhớ thời trẻ của mình rất đẹp và được nhiều bạn trai để ý? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu “khơi” đúng mạch, nhiều người sẽ thừa nhận: “Ừ nhỉ, ngày xưa mình cũng có thích một anh bạn lớp 9 nhưng không dám thổ lộ, chỉ biết viết thư để dưới ngăn bàn thôi. Ngày đấy trẻ con ấy mà....”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khi kể về mình như vậy, có nghĩa họ đã đứng ở vị trí của con và có cái nhìn thông cảm, chia sẻ chứ không phải là ép buộc phải làm theo ý mình. Khi hiểu được điều đó, cha mẹ sẽ có cách hợp lý để khuyên răn con.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mình có cởi mở thì người khác mới dám chia sẻ. Người mẹ nên ngồi với con, kể rằng, "ngày xưa bố con vui tính lắm...", hay những chuyện tương tự. Người con sẽ thấy “sao hôm nay mẹ khác thế” và dễ dàng chia sẻ quan điểm. Như thế mới là một cuộc nói chuyện thật sự, hai bên biết lắng nghe để thấu hiểu và gần nhau hơn.&lt;br /&gt;Từ nhỏ bố mẹ đã cho em ở riêng một phòng có đầy đủ tiện nghi, nhưng bố mẹ đi làm suốt ngày, tối về thì ngủ. Muốn chia sẻ với ai, em chỉ có thể gọi điện thoại hoặc chát trên mạng. Em thấy khoảng cách giữa với cha mẹ ngày càng xa dần?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Cứ nói đến khoảng cách thế hệ, hình như người ta nghĩ ngay đến mâu thuẫn. Trước tiên, mình phải tự lo cho mình. Sự bận rộn của cha mẹ thực ra phần lớn vì con cái. Nghĩ được như thế sẽ bớt trách móc cha mẹ đi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Với lại, bố mẹ cũng rất cần sự quan tâm của con. Chúng ta cần nghĩ cho mình, nghĩ cho người khác nhiều hơn, sẽ thấy nhẹ nhõm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; Mặc dù khoảng cách thế hệ là không thể không có nhưng cần phải tôn trọng sự khác biệt về khoảng cách mới có thể tạo nên một gia đình hạnh phúc và phát triển bền vững với mọi thành viên&lt;br /&gt;Chuyên gia tư vấn Đinh Đoàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tuy nhiên, dù bận đến mấy, bố mẹ cũng cố gắng giành thời gian quan tâm, nói chuyện, trao đổi với con. Suy cho cùng, tài sản của bố mẹ chính là con cái. Khoảng cách chỉ có thể xóa nhòa khi hai bên biết nói, biết lắng nghe, biết tôn trọng và thấu hiểu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cha mẹ và em có khoảng cách lớn trong quan điểm về tình yêu và tình bạn. Em có bạn trai nhưng cha mẹ không chấp nhận và em bị kiểm soát ngặt nghèo về thời gian. Em cảm thấy căng thẳng và ngột ngạt quá…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Thay đổi góc nhìn đi, bạn sẽ thấy nhẹ nhõm. Phải thấy rằng, chúng ta có bố có mẹ - điều mà không ít người đang ao ước mà không được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trong trường hợp này, bạn có thể duy trì tình cảm với bạn trai nhưng phải tạo dựng được niềm tin cho bố mẹ bằng kết quả học tập, hành động, suy nghĩ… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bạn đừng đi sớm về khuya. Thay vì ngồi quán uống cà phê, hãy về nhà bạn chơi để… “một công đôi việc”. Hai bạn hãy “liên kết” với nhau và thuyết phục bố mẹ từ từ bằng những hành động cụ thể, thay vì gân cổ chống lại và bỏ chạy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Em đang bị áp lực rất lớn vì bố mẹ thường đi xem bói rồi bắt em làm theo nhưng điều không muốn…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Không tin là rất tốt, nhưng làm cho người khác tin mình thì tốt hơn. Thử một lần không làm theo xem sao và chứng minh là mình đúng. Đôi ba lần như thế, gia đình em sẽ gác sang một bên chuyện bói toán.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trong gia đình, anh có bất đồng quan điểm với bố mẹ không?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Tôi không đồng ý với bố mẹ khoảng 90% các vấn đề trong cuộc sống, nhưng không vì thế mà để xảy ra mâu thuẫn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ví dụ, bố mẹ tôi muốn: “Con ơi, về quê mà lấy vợ. Vợ quê hiền lành”; Hay: “Thôi, đừng có làm cái nghề làm đâu trăm họ này nữa. Mình tư vấn, họ làm được thì không sao, chứ không làm được thì lại trách. Thôi về làm thầy giáo cho chắc ăn...”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trong những trường hợp như thế, mình không nên bác bỏ ngay khi các cụ đưa ra ý kiến, mà cứ cười nói, dạ vâng. Lựa khi các cụ bình tâm trở lại, thì nhẹ nhàng tâm sự để các cụ thấy ý kiến của mình là có lý.&lt;br /&gt;Anh có bao giờ sợ “dao sắc sẽ không gọt được chuôi?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh Đinh Đoàn: Bạn có bao giờ thấy bác sĩ ốm không? Bác sĩ cũng là người và tôi cũng vậy.&lt;br /&gt;Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác, nếu ở gia đình khác mâu thuẫn thế hệ diễn ra gay gắt hơn, thì ở nhà tôi nó sẽ nhẹ nhàng hơn vì tôi có những hiểu biết và kinh nghiệm trong lĩnh vực này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Giao lưu với các bạn trẻ trong chương trình này, Nhà thơ, đạo diễn Phan Huyền Thư cho rằng: Các bạn trẻ hãy chọn cho mình một quan điểm ngay từ đầu và kiên trì trong cuộc sống. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngày trước, mình cũng bị gia đình cấm đoán chuyện tình yêu, trải qua bao khó khăn, mệt mỏi, cuối cùng vẫn thuyết phục gia đình và lấy được nhau mà đến bây vẫn giữ được mối quan hệ tốt với gia đình hai bên.&lt;br /&gt;Lê Thơm ghi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-9057903634393503792?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/9057903634393503792/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=9057903634393503792' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/9057903634393503792'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/9057903634393503792'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/bit-lng-nghe-xa-khong-cch-trong-gia-nh.html' title='Biết lắng nghe để xóa khoảng cách trong gia đình...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-7387372158437427996</id><published>2008-08-24T17:03:00.000-07:00</published><updated>2008-08-24T17:04:25.377-07:00</updated><title type='text'>Mẹ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Mẹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Mẹ không sinh ra con nhưng mẹ cho con nhiều lắm, cho con người đàn ông vững chãi để con nương tựa, giành bé Ty từ tay thần chết. Con luôn ray rứt vì chưa bao giờ nói với mẹ điều này khi mẹ còn sống: “Con là đứa con dâu hạnh phúc nhất trên đời!”.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngày đầu tiên ra mắt mẹ, con chẳng giấu được sự vụng về trong nấu nướng. Con mồ côi từ nhỏ, có ai chỉ dạy con đâu. Mẹ không la rầy, dò xét mà dạy con từng li từng tí. Con nhớ như in lời mẹ: “Khi con đặt hết tấm lòng vào làm việc gì đó, con sẽ nhận lại niềm vui, nấu ăn cũng vậy con à”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nghe con kể về tuổi thơ của mình, mẹ khóc cùng con. Còn con khóc vì sung sướng vì thấy ở mẹ thấp thoáng hình ảnh mẹ ruột con. Lúc đó con muốn ôm mẹ mà nũng nịu gọi mẹ ơi. Có ai đó nói mẹ chồng - nàng dâu lúc nào cũng có khoảng cách, sao con chỉ biết mẹ chồng của con quá đỗi gần gũi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cả đời mẹ sống quen dưới thôn quê ruộng vườn, không gian rộng rãi. Vậy mà vì chúng con, mẹ chấp nhận lên thành phố, sống trong căn nhà trọ ọp ẹp để chăm sóc con lúc mang thai bé Ty. Con ốm nghén không ăn cá, mẹ mua cua làm chả giò. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Con không uống được sữa, mẹ xoay qua làm yaua. Sợ con lạnh, khuya nào mẹ cũng thức dậy đốt thêm than. Con thì mập lên, mẹ lại gầy đi. Tuy không còn mẹ ruột nhưng lúc vượt cạn, con không thấy tủi thân chút nào, mẹ chăm chút con chẳng khác con gái. Sau khi sinh, mọi người khen con đẹp ra, da dẻ hồng hào, đó là nhờ món nghệ nhào mật ong của mẹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Rồi khi bé Ty bệnh nặng, chúng con thật sự tuyệt vọng nghĩ rằng chắc mất đứa con đầu lòng này, duy nhất mẹ tràn đầy niềm tin. Mẹ đút từng muỗng thuốc, dùng hơi mình sưởi ấm cháu. Và cái đêm kỳ diệu ấy, bé Ty từ tay mẹ dần trở nên ấm lên, môi bắt đầu ửng hồng. Chúng con ôm mẹ khóc, cả nhà ta cùng khóc nức nở. Mẹ biết không, con muốn quỳ xuống mà lạy mẹ để cảm tạ. Mẹ đã giữ lại mầm sống cho con, mầm hạnh phúc cho vợ chồng con.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngày mẹ ra đi, mưa tháng bảy sụt sùi. Mẹ đi nhẹ nhàng, thanh thản. Căn bệnh tim là hậu quả một đời lao lực. Chồng con ngã quị, chính con cũng choáng váng. Từ lâu mẹ là chỗ dựa của chúng con. Chỉ cần nhìn thấy mẹ, chúng con thêm vững lòng. Sao mẹ nỡ bỏ chúng con? Chúng con chưa báo hiếu gì cho mẹ.&lt;br /&gt;Từ mùa Vu lan năm ấy, con đâu còn hạnh phúc được tặng mẹ bông hồng đỏ. Lần đầu mua bông hồng trắng, chúng con khóc như hai đứa con nít đòi mẹ mà chẳng có. Bé Ty không khóc, cháu tin rằng mẹ ngủ thôi, bé gặp mẹ trong mơ hoài phải không mẹ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Giỗ mẹ, mâm cơm đơn giản với mấy món mẹ thích. Giờ đây, nhìn bé Ty đang chơi đùa ngoài sân, con càng nhớ mẹ da diết. Con tin mẹ vẫn ở bên cạnh chúng con. Nhưng sao cứ mỗi năm, mùa Vu lan, con lại không cầm lòng được! Đời mẹ cơ cực quá, chúng con chưa lo cho mẹ lấy một ngày thảnh thơi. Nhà mình giờ to đẹp, điều kiện vật chất đầy đủ rồi, nhưng con biết tìm mẹ nơi nào, mẹ ơi...&lt;br /&gt;THANH MY&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-7387372158437427996?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/7387372158437427996/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=7387372158437427996' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7387372158437427996'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7387372158437427996'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/m.html' title='Mẹ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-2484885295895778258</id><published>2008-08-20T20:27:00.000-07:00</published><updated>2008-08-20T20:42:47.593-07:00</updated><title type='text'>Giá Trị Của Yêu Thương...</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Yêu thương là cảm xúc thiêng liêng và gần gũi nhất trong cuộc sống của chúng ta. Không thể ai có thể sống trên đời mà thiếu tình yêu thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Cuộc sống của bạn sẽ ý nghĩa hơn nhiều khi bạn biết dành tình yêu thương để làm cho cuộc sống của những người xung quanh và của mình ấm áp, hạnh phúc hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Một khi bạn mở lòng trao đi những tình cảm chân thành thì bạn sẽ nhận lại được chính tình yêu thương đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Có thể bạn đang sống trong tình thương yêu của gia đình, của cha mẹ, của người thân, bạn bè...và nhận thấy cuộc sống của mình thật đáng yêu, thật hạnh phúc, dù có lúc bạn không nhận ra hay quý trọng đúng mức những tình cảm ấy, giống như khi chúng ta thở, không khí lúc nào cũng sẵn có làm chúng ta không nhận ra sự hiện hữu của nó, nhưng cũng có rất nhiều người hiện đang sống trong trong vất vả, cô đơn, thiếu tình người và sự quan tâm thật sự, đối với họ tình yêu thương là điều vô giá trên đời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Có thể bình thường chúng ta không cảm nhận được hết chiều sâu của tình cảm thiêng liêng này cho đến khi gặp phải những thất bại, khi đó chúng ta mới thấu hiểu và trân trọng ý nghĩa của tình yêu thương, tình cảm ấm áp và có sức mạnh: an ủi, nâng đỡ nhiệm màu đối với tâm hồn con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Cuộc sống đang trôi qua từng ngày cùng với những ngẫu nhiên đầy bất ngờ ,với những điều đang đến và nhiều điều sẽ mất đi... Bạn đừng vội khép cửa trái tim hay khép chặt tâm hồn mình vì những nỗi đau và mất mát đã từng làm tổn thương bạn, hãy để trái tim và ánh mắt rộng mở cho những cảm nhận yêu thương sưởi ấm tâm hồn, những cảm xúc đã từng có và đang sống lại trong bạn. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Bởi hơn tất cả mọi thứ trên đời ,tình yêu thương là sức mạnh vô biên, là điều chia sẻ quí giá không thể thiếu trong cuộc sống con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;(First New)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-2484885295895778258?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/2484885295895778258/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=2484885295895778258' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2484885295895778258'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/2484885295895778258'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/gi-tr-ca-yu-thng.html' title='Giá Trị Của Yêu Thương...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-8577586586535789515</id><published>2008-08-20T20:37:00.001-07:00</published><updated>2008-08-20T20:42:27.958-07:00</updated><title type='text'>Tôi học được rằng...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, c&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;ó những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, m&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;ỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, chỉ vì ai đó không yêu ta theo cái cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng. Đối với một người bạn tốt, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta, và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại, và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, cuộc đời ta có thể bị đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó bởi một người thậm chí ta không quen biết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình thật giàu có để giúp đỡ mỗi khi bạn bè cần đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, người mà ta rất quan tâm, thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm. Người mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là người nâng ta dậy khi ta vấp ngã.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, khi không vui, ta được quyền giận dỗi, nhưng lại chẳng được phép tàn bạo và hung ác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, để "thành nhân", thành người mà ta mong muốn, phải mất thời gian rất dài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, hãy chịu trách nhiệm về những gì ta làm dù điều đó có làm lòng ta nát tan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, nó sẽ điều khiển lại ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi học được rằng, hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Tôi cũng học được rằng, chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu.Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi. Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;(ST)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-8577586586535789515?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/8577586586535789515/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=8577586586535789515' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/8577586586535789515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/8577586586535789515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/ti-hc-c-rng.html' title='Tôi học được rằng...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-8425658651780391311</id><published>2008-08-19T08:28:00.000-07:00</published><updated>2008-08-19T08:39:24.861-07:00</updated><title type='text'>Điều bí ẩn giản dị của hạnh phúc...</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Chúng ta thường nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ tốt đẹp hơn sau khi việc học hành hoàn tất hay khi có gia đình, công việc ổn định. Nhưng khi đã có được những điều ấy rồi, chúng ta lại bị chi phối bởi nhiều mối bận tâm và lo lắng khác nữa, chúng ta thường không hài lòng khi cuộc sống không như những gì mình mong muốn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Có mấy ai nhận ra rằng khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là những giây phút hiện tại mà chúng ta đang sống?Cuộc sống vốn chứa đựng nhiều thử thách, khó khăn và nghịch cảnh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Cách thích ứng tốt nhất với cuộc sống này là chấp nhận thực tế và tin vào chính mình. Tự bản thân mỗi chúng ta, trong bất kì hoàn cảnh nào, phải biết cảm nhận và tự tìm lấy niềm hạnh phúc cho riêng mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng trông đợi vào một phép màu hay một ai đó sẽ mang hạnh phúc đến cho bạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng đợi đến khi bạn thật rãnh rỗi hay đến lúc tốt nghiệp ra trường,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng đợi đến khi kiếm được nhiều tiền ,thành đạt,có gia đình hoặc đến khi được nghỉ hưu mới thấy đó là lúc bạn được hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng đợi đến mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, hay mùa đông rồi mới cảm thấy hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng đợi tia nắng ban mai hay ánh hoàng hôn buông xuống mới nghĩ là hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Đừng đợi đến những chiều thứ 7, những ngày cuối tuần, ngày nghỉ, ngày sinh nhật hay một ngày đặc biệt nào mới thấy đó là ngày hạnh phúc của bạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Tại sao không phải là lúc này?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Hạnh phúc là một con đường đi, một hành trình.hãy trân trọng từng khoảnh khắc quý giá trên chuyến hành trình ấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Hãy dành thời gian quan tâm tới người khác và luôn nhớ rằng, thời gian không chờ đợi một ai! N&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;hưng chắc chắn không bao giờ là quá muộn, và thời gian là người bạn tốt nhất của bạn, của tất cả mọi người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Hãy làm việc say mê như thể bạn không còn cơ hội để làm lại một lần nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Hãy yêu chân thành và trọn vẹn như thể bạn chưa từng đau khổ vì yêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Bạn hãy đón nhận cuộc sống với tất cả những điều bình dị, tinh khôi nhất của nó, như thể bạn chưa từng trải qua những năm tháng khổ đau, những phút giây tuyệt vọng. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Như thể bạn vừa khám phá ra chính mình, khám phá được ý nghĩa thật sự của tình yêu, và hơn ai hết là điều bí ẩn giản dị nhất của hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;First News&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-8425658651780391311?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/8425658651780391311/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=8425658651780391311' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/8425658651780391311'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/8425658651780391311'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/iu-b-n-gin-d-ca-hnh-phc.html' title='Điều bí ẩn giản dị của hạnh phúc...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-3544944256184674752</id><published>2008-08-14T04:31:00.000-07:00</published><updated>2008-08-14T04:32:13.002-07:00</updated><title type='text'>Chỉ là thế thôi…</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Anh ạ, có phải chúng ta đã lạc mất nhau trong đời…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Em thật sự bỏ lỡ chuyến tàu đời mình, chuyến tàu đưa em đi đến bến bờ hạnh phúc có anh. Vì bồng bột hay vì dại khờ của một thời tuổi trẻ, đến khi nhận ra tình yêu ấy thì em đã thật sự mất anh mà không hiểu tại sao… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mình quen nhau từ khi em đang giữa học kỳ 1 năm nhất đại học, vào một chiều mưa. Mưa đã mang anh đến với em để rồi chính cơn mưa cũng đưa anh xa khỏi cuộc đời em. Ngay từ ngày đầu gặp nhau, em có cảm giác như mình hiểu nhau từ lâu lắm. Từ suy nghĩ, sở thích, quan điểm sống đến tính lãng mạn, hai đứa dường như sinh ra để dành cho nhau. Nhìn vào mắt anh, em hiểu nhiều hơn những gì anh chưa nói… Giữa chúng mình ngoài tình bạn, tình anh em còn có một khoảng lặng vô hình, dấu ba chấm lửng lơ như thách thức và chờ đợi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Rồi thời gian dần trôi… Em biết mình đã dành cho nhau lời yêu thương lặng thầm không dám nói. Tình cảm ấy không ồn ào mãnh liệt, nó như mạch nước ngầm róc rách chảy qua làm tươi mát và dịu êm hai tâm hồn đang hướng về nhau. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Không yêu em sao anh lại nhìn em bằng ánh mắt nồng nàn ấm áp, không yêu em sao anh lại quan tâm đến em bằng những cử chỉ và lời nói ngọt ngào. Không yêu em sao anh lại gọi điện thoại đến nửa khuya chỉ để nói chuyện với em, kể cả những lúc em về quê anh vẫn thế. Mỗi khi gác máy rồi lòng em vẫn còn lâng lâng, em mang theo cảm giác ấy vào giấc ngủ để rồi tìm thấy những giấc mơ dịu ngọt êm đềm… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có một ngày mình “hẹn hò”, anh chở em ngồi phía sau… Anh nói gì em không nghe rõ vì em để hồn mơ mộng tận đâu đâu. Anh biết em đang suy nghĩ gì không? Trời thì lạnh, mà lúc ấy thì “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, em muốn vòng tay ôm anh nhưng rồi đắn đo không dám. Em sợ có khi nào anh phản ứng ngược lại, hay nghĩ là em không đứng đắn. Nếu chỉ vì điều đó mà mất đi tình anh em thì em sẽ hối tiếc và ân hận cả đời. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh chưa bao giờ thổ lộ với em, tại sao anh không nói và đến tận bây giờ em vẫn nghĩ: Giá như ngày xưa, chỉ cần một trong hai đứa mình thổ lộ thì có lẽ mọi chuyện sẽ thay đổi rất nhiều, phải không anh? Tại sao lúc nào anh cũng nói em là em gái, trong khi em thì ghét hai chữ “em gái” lắm. Em chỉ muốn anh là của riêng mình. Chính vì điều đó mà em ngần ngại, em không dám… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh đã mãi xa, đã bước ra khỏi cuộc đời em lặng thầm như phải thế. Những gì đã qua không đủ níu bước chân anh, hay cung đàn xưa đã một thời lỗi nhịp. Em đa cảm và lãng mạn nên mãi bâng khuâng về một khung trời dĩ vãng, nơi đó chỉ còn lại mình em và những giấc mơ xưa… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thế rồi, trong khi anh tìm được hạnh phúc cho riêng mình, em đã trải qua hai mối tình vội vàng để cố vùi lấp và tìm quên. Anh biết không, người nói thương em thì nhiều lắm, nhưng người lấy được tình cảm sâu đậm của em thì… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Em tự dặn lòng “Thôi nhé, lãng quên…”. Chuyện chúng mình cũng chỉ thế thôi... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Song Sinh &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-3544944256184674752?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/3544944256184674752/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=3544944256184674752' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3544944256184674752'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/3544944256184674752'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/ch-l-th-thi.html' title='Chỉ là thế thôi…'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-630499943568221978</id><published>2008-08-11T21:48:00.000-07:00</published><updated>2008-08-11T21:49:40.183-07:00</updated><title type='text'>Không việc gì phải lo ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta sợ hãi mà chỉ muốn chúng ta thấu hiểu nó mà thôi.&lt;br /&gt;                                                                                                                  (Marie Curie)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tôi từng sống trong nỗi sợ triền miên. Sợ phải mất đi những gì mình đang có; sợ chẳng bao giờ đạt được những gì mình ao ước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu trên đầu tôi chẳng còn sợi tóc nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu tôi chẳng bao giờ có được một ngôi nhà tươm tất?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu dáng dấp của tôi bỗng hóa ra phục phịch, mất đi vẻ hấp dẫn?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu tôi mất việc?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu tôi bị tật nguyền và không thể cùng chơi bóng với các con?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sẽ ra sao nếu tôi già yếu và chẳng thể cảm nhận đầy đủ và không có ích gì cho những người xung quanh?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhưng cuộc sống luôn ưu ái những ai biết lắng nghe, và giờ đây tôi hiểu:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu trên đầu không còn sợi tóc nào, tôi sẽ cố gắng để trở thành một kẻ hói đầu giỏi nhất. Và tôi sẽ biết ơn cái đầu trơ chân tóc của mình vẫn nảy sinh những ý tưởng mới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngôi nhà không làm cho người ta hạnh phúc. Trái tim đau khổ đâu thể thỏa lòng trong một ngôi nhà rộng lớn. Trong khi trái tim tràn ngập niềm vui sẽ mang hạnh phúc phủ đầy bất kỳ ngôi nhà nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu tôi dành thời gian để hoàn thiện tâm hồn, tình cảm và trí tuệ của mình, thay vì chỉ chăm chắm trau chuốt hình thể bên ngoài, thì tôi sẽ đẹp hơn lên mỗi ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu không ai nhận tôi làm việc, tôi sẽ làm những việc mà mình thích - trên đời này liệu có gì sánh được với sự tự do thể hiện mình?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu vì tàn tật mà tôi không thể dạy con cách đá bóng, thì tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để hướng dẫn nó cách xử trí những đường bóng hiểm hóc của cuộc đời. Điều này có ích cho chúng hơn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Còn nếu như tuổi tác lấy đi sức khỏe, khả năng nhạy bén và thể lực của tôi, tôi sẽ trao tặng những người quanh mình sức mạnh của niềm tin, sự sâu sắc của tình yêu, và sự trẻ trung của một tâm hồn đã được định hình bởi bao chông gai cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Dù số phận tôi có phải hứng chịu những mất mát đau thương, những thất vọng đắng cay ê chề đến đâu chăng nữa, tôi vẫn sẽ đương đầu với từng thử thách bằng tất cả nghị lực và bản lĩnh của mình. Vì cuộc sống đã ban cho tôi nhiều món quà; mà mỗi món quà mất đi, tôi sẽ được đền bù bằng mười món quà khác. Suy nghĩ đó giúp tôi luôn tự tin và yêu đời hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;FIRST NEWS&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-630499943568221978?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/630499943568221978/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=630499943568221978' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/630499943568221978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/630499943568221978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/khng-vic-g-phi-lo.html' title='Không việc gì phải lo ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-4166473216418494899</id><published>2008-08-11T21:33:00.000-07:00</published><updated>2008-08-11T21:34:10.409-07:00</updated><title type='text'>Con yêu mẹ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Chưa bao giờ con nói với mẹ là con yêu mẹ, cũng bởi con không có thói quen biểu lộ tình cảm với mọi người bằng lời nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cũng chưa bao giờ con nói với mẹ là con cảm ơn mẹ rất nhiều, vì mẹ đã sinh con ra trên cõi đời này và cho con được làm con của mẹ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Con chưa bao giờ nói với mẹ rằng con nhớ mẹ nhiều lắm. Những lúc mẹ đi làm về muộn, con đi ra đi vào, không thấy yên tâm khi thấy mẹ chưa về, cứ lo lắng không biết bây giờ mẹ đang làm gì, mẹ ở đâu, mẹ có bình yên hay không? Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ con mới thấy mọi âu lo tan biến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cũng chưa bao giờ con hỏi mẹ có mệt không? Mẹ có vui không? Mẹ có buồn không? Con luôn luôn nhận những lời đó từ mẹ, mà không hề thắc mắc rằng ngày hôm nay có những chuyện gì xảy ra với mẹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Con ngại mở lời nói với mẹ những lời yêu thương, âu yếm… Con ngại chia sẻ với mẹ những chuyện vui buồn hằng ngày, Con ngại… cũng bởi con đã lớn, con ngày càng xa vòng tay của mẹ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhưng với mẹ, con lúc nào cũng là Vịt, là đứa con nhỏ dại ngốc nghếch của mẹ, đứa con chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ khuyên răn, chọn nghề nghiệp hay làm bất cứ công việc gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Không phải con không biết là nghe lời mẹ chẳng bao giờ sai, nhưng con muốn chứng tỏ bản lĩnh của con. Con muốn tự quyết định những việc của mình, con muốn mình độc lập…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mẹ chắc là buồn vì con nhiều lắm! Con chưa bao giờ làm cho mẹ vui kể từ khi con tốt nghiệp cấp III đến giờ. Con cũng không hiểu sao con lại trở thành một đứa con cứng đầu, khó bảo, nổi loạn như thế. Con làm mọi điều con thích và cũng chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Con ích kỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân con, làm mọi việc chỉ vì bản thân con…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mẹ muốn con gái có một công việc ổn định, một con đường đi bằng phẳng, nhưng con không muốn thế. Con muốn đi theo con đường con thích - nghề báo. Con lựa chọn nó, mẹ không hài lòng. Con biết mẹ buồn, mẹ lo lắng con gái mẹ sẽ vất vả. Mẹ mắng con. Con không biết làm thế nào để mẹ hiểu con bây giờ? Đành chờ mai này vậy, mọi việc sẽ đâu vào đấy cả thôi mẹ ạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mẹ đừng lo lắng cho con, mẹ ạ. Con cũng chưa đủ lớn khôn nhưng giờ con đã biết tự chăm sóc cho bản thân con, và cho em Gà nữa. Mẹ hay lo lắng cho con, cũng bởi sinh con gái ra là đã phải lo rồi, lo từ khi còn đỏ hỏn đến khi về nhà chồng mà vẫn phải lo…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Con biết mẹ lo lắng cho con nhiều lắm (đến em con mà nó còn phải phát ghen lên), nhưng con cũng chẳng bao giờ nói với mẹ rằng con yêu mẹ nhiều lắm, con cứ thấy không tự nhiên khi biểu lộ tình cảm với mẹ.&lt;br /&gt;Mẹ có bệnh mà khộng chịu đi kiểm tra. Con biết mẹ sợ nếu mẹ có bệnh, cả nhà sẽ lo lắng và tốn kém như thế nào. Con không nghĩ nhiều, chỉ sợ mẹ không được ở cùng chúng con, không được nhìn thấy mẹ… Con sợ, thật sự con rất sợ, con sợ lắm…mẹ ơi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lần con trượt đại học, con buồn lắm, chỉ muốn buông xuôi, muốn từ bỏ tất cả, muốn chết… Con ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân con, không nghĩ cho mẹ, vì con mà vất vả bao năm nay, không nghĩ đến những tháng ngày con đi ôn thi học sinh giỏi, mẹ đi nuôi con trên thành phố, không nghĩ đến niềm vui, nụ cười và nước mắt của mẹ khi con gặt hái được thành công… Con nghĩ con chỉ là đứa vô tích sự, một đứa bỏ đi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Những gì mẹ mang lại cho con chính là sự tin tưởng, bao dung. Mẹ tin Vịt của mẹ sẽ làm được chuyện, và con đã thành công, nhưng sự thành công đó cũng đổi lại bao vất vả của mẹ… chính lòng thương yêu, tin tưởng của mẹ đã cho con có được thành công như ngày hôm nay. Bây giờ con đã sắp trở thành nhà báo rồi, vậy mà con chưa bao giờ nói với mẹ rằng: mẹ ơi, con biết ơn mẹ nhiều lắm. Con yêu mẹ rất nhiều!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chủ nhật tuần này, con sẽ về với mẹ, và nói với mẹ điều con vẫn ấp ủ bao lâu mà chưa có dịp bày tỏ: mẹ ơi, con yêu mẹ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THỦY LINH (Hà Nội)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-4166473216418494899?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/4166473216418494899/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=4166473216418494899' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/4166473216418494899'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/4166473216418494899'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/con-yu-m.html' title='Con yêu mẹ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-7136762770826815623</id><published>2008-08-05T16:39:00.000-07:00</published><updated>2008-08-05T16:44:12.498-07:00</updated><title type='text'>Bình minh của ngày mới...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Những hạt mưa nặng trịt cứ quất vào mặt làm tôi đau rát. Người tôi lạnh buốt, nhưng cái lạnh ấy đâu bằng sự trống trải đang ngự trị ở tim tôi. Trong đầu tôi cứ chập chờn hình ảnh thân thương của anh và ánh mắt dịu dàng mỗi khi anh nhìn tôi âu yếm…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tôi và anh quen nhau thật tình cờ, đó cũng là duyên nợ. Chính cái nợ cái duyên đã gắn kết biết bao đôi trai gái thành vợ chồng. Ở trọ nhà anh gần một năm, biết anh có tình cảm với tôi nhưng trái tim tôi đã chứa hình bóng người khác. Làm sao quên buổi tối nhận được lời chia tay của người yêu, tôi đã sụp đổ như thế nào! Mặt đất dưới chân dường như lún sụp, tôi ngã quỵ trong tiếng khóc nức nở. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Anh nhẹ nhàng đến bên cạnh kéo tôi tựa vào vai anh:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;- Người ta không yêu em nữa, người ta bỏ mặc em thì hãy để tôi bên cạnh lo cho em. Làm bạn gái tôi nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nỗi đau của sự chờ đợi người yêu ở xa rồi tuyệt vọng đã khiến tôi nghẹn ngào không thốt nên lời. Tôi chỉ biết khóc và khóc. Từ đó tôi trở nên lạnh lùng với cuộc sống này. Còn anh, mặc dù bị tôi từ chối tình cảm nhưng vẫn lặng lẽ ở bên tôi. Anh quan tâm tôi nhiều hơn, chăm sóc nhiều hơn. Anh sợ cái yếu đuối sẽ không làm tôi đứng vững nữa. Anh lo tôi làm chuyện khờ dại…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Sự có mặt của anh dần dần trở nên quen thuộc trong cuộc sống của tôi; những buổi tan trường có người đưa đón; những khi đau ốm có người quan tâm. Tình yêu đến rồi đi, quy luật hợp tan khó tránh khỏi nhưng để chấp nhận sự tan vỡ đối với mỗi người thật khó khăn. Tôi vẫn quay quắt với quá khứ, với những kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Ánh mắt tôi luôn hướng về một nơi xa xăm - nơi có người ấy. Những khi bắt gặp ánh mắt đó, anh cười:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;- Em lại nhớ người ấy à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tôi đã quá vô tình không nhận ra lúc đó lòng anh đang nhói đau…Khi tôi tìm được sự bình yên, thanh thản và bắt đầu thu xếp những kỷ niệm cất vào một góc sâu trong tâm hồn thì người ấy lại tìm về gặp tôi, nói vẫn yêu tôi như ngày nào và muốn đưa tôi ra nước ngoài. Tôi bối rối không biết nên làm thế nào. Dường như anh cảm nhận được điều đó nên đã quyết định rời xa tôi. Tôi lại im lặng. Cái khoảng không im lặng vẫn tồn tại giữa tôi và anh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Chiều nay, một mình lang thang trên những con đường quen thuộc tôi và anh thường dạo qua. Tự dưng tôi thấy thiêu thiếu một cái gì đó thân quen lắm! Tôi giật mình nhận ra: tôi đang nhớ anh. Bước chân quen thuộc lại đưa tôi đến nhà anh, nơi tôi đã từng ở trọ hơn một năm. Nhìn ngôi nhà thật lâu, tôi lại lặng lẽ quay về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã lãng quên. Hạnh phúc sẽ tìm đến nếu chúng ta mạnh mẽ vứt bỏ những nỗi buồn đã qua và mở rộng cánh cửa lòng để đón chào bình minh của ngày mới…Và bình minh của tôi đó chính là anh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;(Sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-7136762770826815623?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/7136762770826815623/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=7136762770826815623' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7136762770826815623'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7136762770826815623'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/bnh-minh-ca-ngy-mi.html' title='Bình minh của ngày mới...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-5189050268579022939</id><published>2008-08-05T16:35:00.000-07:00</published><updated>2008-08-05T16:38:25.659-07:00</updated><title type='text'>Những con đường tình yêu...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bao con đường đi qua, em không thể nhớ hết, nhưng con đường nào có anh, em đều nhớ. Em luôn tự hỏi : có con đường nào anh nhớ đến em, con đường nào anh vui, con đường nào anh buồn, có con đường nào anh yêu thuơng, con đường nào anh lo lắng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Nắng&lt;/strong&gt; là con đường em đi đến đón anh hôm anh ra Hà Nội. Anh đứng chờ em, nhìn xa lắm thì phải, em gần bên rồi mà không hay gì. Bây giờ em lại thấy băn khoăn, sợ anh nhìn về phía khác, sẽ không thấy em... Mấy hôm trước, em quay lại góc đường ấy, nhớ anh!...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Kỷ Niệm&lt;/strong&gt; là con đường em và anh đi về nhà mình. Là con đường gió bụi, là ngã ba đầy đá dăm... Là con đường anh nắm chặt tay em, anh sợ em lạnh và sợ em lo lắng. Con đường ấy em sẽ phải qua nhiều nữa, có khi có anh đi cùng và có khi không, nhưng em vẫn thấy yêu lắm...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Ngại Ngùng&lt;/strong&gt; là đường lần hai đứa đi chơi với nhau hôm giao thừa bị chú anh, em anh và bạn anh bắt gặp. Em đỏ mặt cúi xuống còn anh thì thanh minh với bọn con trai để càng bị trêu ầm ĩ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Ngỡ Ngàng&lt;/strong&gt; là con đường khi anh đưa em đi vào một buổi tối mùa đông. Hai đứa đi vào con đường như ô bàn cờ, em được đứng bên anh, được nhìn pháo hoa... Anh nói nhìn mắt em lúc nhìn pháo hoa vui và cuời rất tươi... Em thích nhìn pháo hoa thật nhưng ở bên anh, em thấy pháo hoa lung linh hơn nhiều, anh có biết không? Em vẫn rất nhớ con đuờng ấy...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Bối Rối&lt;/strong&gt; là con đường em đưa anh về lần anh ra công tác, em lạnh và mượn tạm anh cái túi áo, anh không dám cho tay vào túi áo vì lo"không đi nổi", em cuời lạnh buốt nhưng lòng ấm áp. Em có cảm giác lạ, hình như em thích anh...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Lãng Quên&lt;/strong&gt; là con đường em đi làm, đi lang thang, đi việc này việc kia của riêng mình. Mải mê mà bỏ quên anh trong nhà một ngày Valentine, mệt và đói. Con đường ấy chắc em và anh không khi nào quên và em cảm thấy mình vô tâm quá. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Giận Hờn&lt;/strong&gt; là con đường em giận dỗi và tủi thân khi thấy anh quan tâm đến nguời khác. Em đã ngồi thật xa, không nói câu nào, những lúc như thế anh vẫn nói "anh tưởng anh đang đi buôn gỗ"...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Nước Mắt&lt;/strong&gt; là đường mà em về một mình khi anh đi. Khoảng cách không là gì nếu anh luôn nắm chặt tay em. Em khóc mà không biết mình khóc. Em hạnh phúc và em nhớ anh…&lt;br /&gt;Đường Ước Mơ là con đường mà có lần anh hỏi em về tương lai. Con đường mà hai đứa sẽ đi cùng trên đó, nắm tay nhau bước đi, cùng có chung những đứa con xinh xắn, thông minh...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Chạy Trốn&lt;/strong&gt; là con đường em không dám đi khi anh đi xa, em sợ em nhớ anh, lại khóc... Một lúc nào đó em vô tình lướt qua đám đông, thấy người ta bên nhau, nhớ và thương anh thật nhiều, "anh đi rồi anh lại về" và con đường ấy sẽ lại có 2 đứa... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Đường Chờ đợi&lt;/strong&gt; là con đường em đang đi, có niềm tin, có tình yêu và thật nhiều nỗi nhớ... Em không biết rồi sẽ dài thế nào, nhưng em biết con đường ấy có anh, em tin anh và mong anh về...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;...Còn biết bao con đường nữa, biết bao con đường làm em nhớ đến anh, bao con đường khắc chạm trong tâm khảm của em những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc... Em sẽ mãi nhớ và mãi yêu nó như em yêu anh vậy!&lt;br /&gt;BẢO NGỌC (Hà Nội)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-5189050268579022939?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/5189050268579022939/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=5189050268579022939' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/5189050268579022939'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/5189050268579022939'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/nhng-con-ng-tnh-yu.html' title='Những con đường tình yêu...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-514960006371775754</id><published>2008-08-04T09:46:00.000-07:00</published><updated>2008-08-04T09:48:45.040-07:00</updated><title type='text'>Có đôi khi em nghĩ ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Có đôi khi em nghĩ giá chúng mình đừng thành đạt như thế, tình yêu của chúng mình sẽ khác hơn chăng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Một lần ăn tối về, anh chở em trên xe hơi, trời mưa nặng hạt, anh mải mê điện thoại với ai đó, còn em lơ đãng ngắm mưa qua cửa kính xe... Trong làn mưa, em chợt thấy một đôi nam nữ, chàng trai rướn người trên xe đạp chở cô gái lên cầu... Họ ướt sũng, nhưng em nhìn thấy nụ cười bừng sáng của cô gái khi cô áp gương mặt đẫm nước vào lưng chàng trai. Nụ cười của hạnh phúc bình dị, nó ngọt ngào làm sao. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Hình như hai đứa mình chẳng khi nào cùng nhau đi dưới mưa thì phải? Hình như mối tình của mình thiếu cái lạnh của cơn mưa bất chợt giữa đường. Nên em chưa hề biết cái cảm giác ấm áp của vòng tay người con trai chở che và sưởi ấm cô gái trong cơn mưa thế nào. Em chỉ biết điều đó trên sách, rồi cảm nó trong phim...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Có đôi khi em nghĩ dường như với hai đứa mình, bất cứ điều gì cũng được lập trình chu đáo, được lên lịch cẩn thận. Em thèm một cái gì đó bứt phá khỏi lối mòn ngày thường... Đôi khi em nghĩ trái tim em sẽ rung lên như thế nào khi một ngày anh đến hẹn trễ, bàn tay lem luốc dầu mỡ vì sửa "con ngựa sắt" hư giữa đường, mặt anh nhễ nhại mồ hôi, tim anh đập loạn xạ vì nơm nớp sợ em bỏ về. Đã bao lần em áp mặt vào ngực anh, nhưng chỉ nghe những nhịp đập đều đều bình thản như chiếc đồng hồ không sai lấy một giây... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Có đôi khi em nghĩ em sẽ choáng ngộp thế nào nếu hôm nào đó thay vì những email chỉn chu, không sai một dấu phết, được viết bằng thứ ngôn ngữ yêu chuẩn mực, em mở hòm thư nhà và... có một lá thư của anh ! Lá thư được viết bằng nét chữ cua bò, đầy lỗi chính tả hỏi ngã, hơi bị nhàu vì anh cố mãi mới viết được... Nhưng em cảm được tình yêu của anh dạt dào trong đó, em có thể đặt nó vào đầu nằm, và cảm thấy anh như đang ở bên em, dịu dàng vuốt tóc em...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Có đôi khi em thèm nhận một món quà không gài nơ cẩn thận, không giấy bọc sang trọng, không bưu thiếp thơm tho từ anh. Quà cho em, bao giờ cũng vậy, một bộ mỹ phẩm đắt tiền, cùng hãng, cùng loại, chỉ khác ngày sản xuất... Chẳng bao giờ em kể với anh rằng có những món quà của anh, em chưa từng mở đến... Em để nó trên bàn như một phép mầu còn giữ kín, và thầm hi vọng nó sẽ là một cái gì đó thật khác những món quà đã được anh mặc định từ lâu... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Tại sao phải là những món quà đó hả anh? Em chỉ thích những thứ nhỏ thôi, nhưng là thứ thật sự em thích như một cái dây buộc tóc củ cà rốt chẳng hạn, rồi anh ngồi lóng ngóng, vụng về buộc tóc cho em... hệt như cái cách mà anh chàng thợ hàn đầu hẻm buộc tóc cô bé bán cơm gần nhà em...- &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Có đôi khi em nghĩ hình như cả hai đứa mình chẳng bao giờ phải rơi một giọt nước mắt vì nhau. Trái tim em chưa biết nỗi giằng xé vì tình yêu là như thế nào. Tình yêu thiếu vị mặn của nước mắt thì nhàn nhạt phải không anh? Tình yêu của chúng mình quá thừa nụ cười và những lời chúc tụng, nên có lẽ vì thế khi nhìn vào đáy mắt anh, em không thấy thứ ánh sáng kỳ diệu mà người ta bảo chỉ có thể phát ra từ vết thương của những nhát cứa trái tim...Giữa giấc mơ và hiện thực, em biết là những khoảng cách thật dài, nhưng có đôi khi em vẫn ước như thế anh ạ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;THỤY DU&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-514960006371775754?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/514960006371775754/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=514960006371775754' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/514960006371775754'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/514960006371775754'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/c-i-khi-em-ngh.html' title='Có đôi khi em nghĩ ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8777198803655530546.post-7646915611338627134</id><published>2008-08-04T08:53:00.000-07:00</published><updated>2008-08-04T08:56:32.453-07:00</updated><title type='text'>Dạy trẻ cách sống tích cực &amp; chủ động ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Một phần rất quan trọng và đầy khó khăn đối với cha mẹ là làm sao để dạy cho con mình có ý thức về bản thân chúng. Có nghĩa là phải dạy cho chúng biết tôn trọng bản thân, phát huy những phẩm chất tốt đẹp, xây dựng tính cách cá nhân và phát triển tài năng. Ðiều đó dường như là một yêu cầu quá cao so với những người cha, người mẹ suốt ngày phải bận rộn với công việc làm ăn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Mẹ nên dành nhiều thời gian cho con cái!&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Các nhà tâm lý học khuyên rằng để nuôi dạy con trẻ biết yêu thương và sống lạc quan thì cha mẹ phải kiên nhẫn tác động tích cực đến việc hình thành sự tự tin, tính hòa đồng và lòng trắc ẩn nơi con trẻ. Cha mẹ phải hiểu rõ tâm sinh lý của từng đứa trẻ để có cách phù hợp trong việc nuôi dạy con mình. Ví dụ như những đứa bé trai có thể không cần nhiều đến sự chăm sóc tỉ mỉ như các bé gái. Nhưng chúng cần những lời động viên thể hiện sự tin tưởng vào bản thân chúng. Nếu đứa con trai của bạn ghi nhiều bàn thắng trong buổi tranh cúp bóng đá thiếu nhi toàn thành thì những cái choàng vai hay xiết chặt và lắc tay của bố sẽ khích lệ tinh thần của bé rất nhiều. Trong khi đó, nếu đứa con gái của bạn đoạt giải trong cuộc thi "cành cọ non" thì việc được mẹ ôm chặt và hôn lên má sẽ khiến bé sung sướng và hân hoan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bé trai và bé gái thường có những nét khác biệt. Và vì thế, cha mẹ phải biết cách bày tỏ sự yêu thương và động viên với từng đứa trẻ, cũng như hiểu những nét khác biệt này để tránh gây bất hòa giữa hai vợ chồng trong việc nuôi dạy con cái. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Ngoài những điều đó ra thì cha mẹ cũng phải quan tâm đến những vấn đề dưới đây vì chúng ảnh hưởng sâu sắc đến việc hình thành và phát triển nhân cách của con trẻ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Chửi rủa - đó không phải là một giải pháp&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Khi con cái không tuân lời, bị điểm kém hay tiếp thu chậm, cha mẹ thường hay chửi mắng chỉ trích con mình thậm tệ. "Con gì lì lợm như trâu"; "Cái đồ gì mà ngu si đần độn"; "Mày cứ thế này thì sau này chả làm được tích sự gì!" Ðó là một cách dạy con rất tiêu cực. Ðứa trẻ không những không khá hơn mà còn tỏ ra sợ sệt, tự ti với bản thân, hoặc "trơ trơ như gỗ đá" với những lời chửi mắng đó. Trong một cuộc khảo sát về cách cư xử của cha mẹ đối với con cái của 85 cặp vợ chồng cho thấy cha mẹ rất hay bực bội và chửi rủa với những đứa trẻ trong độ tuổi từ 10-15. Các nhà xã hội học cho rằng, thay vì quở trách con gái vì nó hay lặp lại những lỗi lầm trong học tập, thì hãy hỏi lý do tại sao bé phạm lỗi. (Có thể lý do bé đưa ra sẽ làm bạn bất ngờ. Ví dụ, con gái bạn sẽ nói rằng nó viết chính tả hay bị sai vì cô giáo của nó người Huế, mỗi khi cô đọc bài, có những từ nó nghe không ra thì làm sao viết đúng cho được!). Khi chúng đã "thú tội" rồi, bạn hãy phân tích cho chúng biết những lỗi lầm như vậy thì sẽ gây ra hậu quả như thế nào. Như vậy, chúng sẽ ý thức được những điều sai, lẽ phải và cách để sửa chữa sai lầm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Bé Phát, một cậu bé nghịch ngợm và hiếu động, luôn gặp rắc rối ở trường. Vào tuần thứ ba của năm học mới, người cha nhận được giấy của cô giáo mời gặp mặt giáo viên vì con trai của ông lỡ làm "u đầu chảy máu" một bạn học cùng lớp. Khi cha của Phát bước vào lớp học, ông đã nhìn cậu bé với ánh mắt đầy giận dữ, kéo tai cậu bé: "Thằng chó đẻ, cho mày ăn học như vậy đó hả?" cô Dung, chủ nhiệm lớp, đã sững người lại vì những lời thô lỗ vừa được thốt ra từ miệng của một vị phụ huynh. cô chỉ muốn thông báo tình hình sự việc thôi chứ đâu ngờ. Lối hành xử như vậy sẽ khiến cậu bé xấu hổ với bạn bè trong lớp và cảm thấy bị xúc phạm nghiêm trọng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Khi ở nhà mẹ cũng là cô giáo&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Ðầu óc của trẻ con giống như tờ giấy mỏng. Chúng dễ bị ảnh hưởng và "sao chép" những hành động và lời nói của bố mẹ. Không ít đứa bé còn nhỏ tuổi nhưng đã biết chửi thề, sai khiến người khác. Một đứa trẻ mới chín tuổi đầu đã biết mắng người giúp việc đáng tuổi bà ngoại nó rằng "sao bà ngu quá vậy". Khi được hỏi "Sao em lại dám hỗn với bà?", nó thản nhiên đáp:"Tại em thấy mẹ nói như vậy với bà hoài à!"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Trong trường hợp trên, ngoài những tác động tâm lý xấu đến cậu bé sau này. Cũng chẳng có gì làm lạ nếu mai này có ai đó chép miệng: Tính hung hăng của nó giống hệt thằng cha nó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha mẹ là một tấm gương cho trẻ nhỏ trông vào và đó là một giáo cụ trực quan sinh động nhất. Bạn muốn con mình có những hành vi có văn hóa cũng như những phẩm chất tốt đẹp như tình thương, sự trong sạch, tính chân thật, biết quan tâm và động lòng trắc ẩn đến người khác...thì bạn phải là hình ảnh tốt đẹp để con bạn noi theo. Bạn không thể suốt ngày ra rả lên lớp với con là "phải biết yêu quý ông bà cha mẹ" trong khi bạn đối xử với ông bà của chúng chẳng ra gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Dạy trẻ rèn luyện khả năng tự nhận thức và tính tự chủ&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Dạy trẻ tính tự chủ nên bắt đầu từ khi trẻ còn nhỏ. Xây dựng tính tự chủ của trẻ tập trung vào hai khía cạnh chính: Chú ý đến những gì đã được dạy dỗ - Trực tiếp thi hành. Lúc còn nhỏ, cha mẹ có thể dỗ con nín khóc bằng sữa, ru con bằng cách đưa võng hay hát hò. Khi con cái lớn hơn, thì cha mẹ phải hướng dẫn con tập đi, chơi trò chơi, đọc những quyển sách nhiều màu sắc, phân biệt những hình dạng khác nhau để phát triển trí não của bé. Khi trẻ trở thành một học sinh, dạy trẻ biết ý thức về khả năng của mình và sự tự tin trở thành một phần quan trọng khác trong việc dạy dỗ con cái của cha mẹ. Yêu con không phải là làm tất cả cho con, chiều chuộng con đến mức phi lý. Ðể sau này chúng biến thành một sợi dây leo yếu ớt, không có khả năng tự xoay sở trong mọi tình huống. Nhất nhất cứ "ba ơi, mẹ ơi, chị ơi....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Muốn dạy con tính tự chủ, đầu tiên bạn hãy hướng dẫn. Bằng lời nói và các tình huống minh họa qua sách báo, tranh ảnh, băng hình. Lúc chúng 3-4 tuổi, dạy trẻ tự đánh răng, rửa mặt, chào hỏi dạ thưa. Lớn hơn nữa, nâng dần tính tự chủ của đứa trẻ ở một mức cao hơn. Ví dụ, bạn hãy đưa ra nhiều tình huống để chúng tự giải quyết. Nếu ba mẹ không có ở nhà thì phải làm gì? Nếu đi học mà bị kẻ xấu bắt nạt thì phải hành động ra sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Gần gũi với con cái nhiều hơn&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Nhiều ông bố bà mẹ cứ thả lỏng, phó mặc con cái của mình cho vú nuôi hay một người nào đó và biện hộ rằng không có thời gian, hay bận công việc. Họ nghĩ rằng với số tiền mà họ bỏ ra thì người khác có thể làm thay trách nhiệm của họ. Hãy nên nhớ rằng một người giúp việc có văn hóa mới lớp hai, lớp ba thì mỗi ngày chỉ có thể tắm rửa, đưa đón con bạn ngày hai buổi đến trường. Một cô gia sư chỉ có thể đến để ôn bài, hướng dẫn bài mới cho con bạn mỗi buổi hai tiếng thì đâu còn thời gian rảnh để dạy con bạn không được "nói leo" với ông bà, không được chửi thề; cũng không thể nào gần gũi với chúng như cha mẹ được và không phải là người để chúng trút hết thắc mắc, những câu chuyện buồn vui của mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;font-size:130%;"&gt;Trẻ con rất cần có người để giải tỏa tâm tư và định hướng hành động cho chúng. Nếu bạn cứ bỏ mặc, con bạn sẽ dần có những lỗ hổng, nhiễm những thói hư,tật xấu và hư hỏng hồi nào không hay. Dạy con có nề nếp, biết ứng xử trong từng hoàn cảnh, tình huống thì không chiếm quá nhiều thời gian như bạn nghĩ và khi chúng đã có sẵn khuôn khổ thì mọi việc sẽ trở nên dẽ dàng. Bạn nên dành một ít trong quỹ thời gian của mình để trò chuyện với con cái, quan tâm đến chúng nhiều hơn.&lt;br /&gt;Theo MT&amp;amp;ĐS&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8777198803655530546-7646915611338627134?l=ngqquang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngqquang.blogspot.com/feeds/7646915611338627134/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://www.blogger.com/comment.g?blogID=8777198803655530546&amp;postID=7646915611338627134' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7646915611338627134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8777198803655530546/posts/default/7646915611338627134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngqquang.blogspot.com/2008/08/dy-tr-cch-sng-tch-cc-ch-ng.html' title='Dạy trẻ cách sống tích cực &amp; chủ động ...'/><author><name>NGUYỄN QUỐC QUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08936048980106645185</uri><email>ngqquang@gmail.com</email><gd:extendedProperty xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' name='OpenSocialUserId' value='14577832097044397532'/></author><thr:total xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'>0</thr:total></entry></feed>